Tại một thôn trang yên tĩnh, Ngụy Thanh Sơn đẩy chiếc xe đẩy gỗ, lượn quanh mấy ngôi làng gần nhà. Mấy nhà muốn bán heo cũng có, hắn chọn một con rồi kéo về. Con heo này tốn mất năm lạng bạc.
Nghe tiếng Đại Hắc sủa, Lâm Ngư vội chạy ra. Thấy Ngụy Thanh Sơn đẩy xe về, cậu chạy tới phụ đẩy, hỏi: "Thế nào, mọi việc thuận lợi sao?"
"Ừ, khá tốt. Vài thôn gần đây còn lác đác vài con heo, đủ gom một thời gian rồi." Ngụy Thanh Sơn dừng xe trước cửa nhà. May nhà ở hơi khuất, tìm đại một khoảng trống là có thể mổ heo được.
"Huynh ăn cơm trước đi, ăn xong ta cùng huynh làm."
Ngụy Thanh Sơn vào sân rửa tay, Lâm Ngư bưng cơm ra.
"Ta tự làm được, kẻo lại làm đệ sợ."
"Ta không sợ đâu." Lâm Ngư nghĩ mình ở bên cạnh phụ giúp cũng tốt. Đây là việc nhà, đâu thể để Ngụy Thanh Sơn vì chút việc nhỏ mà cứ phải chạy đi chạy lại.
"Mua một con heo hết bao nhiêu bạc vậy?"
"Con này hơi to, năm lạng."
"Năm lạng, đắt vậy sao?"
"Đến sang năm, heo nhà mình lớn rồi thì không cần phải đi mua nữa."
Lâm Ngư nghĩ cũng phải. Nhà nuôi sáu con heo, sau này hai con heo nái sinh thêm heo con, nói không chừng đủ thịt để ăn quanh năm. Một con heo béo vậy mà bán được năm lạng!
Trong lúc Ngụy Thanh Sơn ăn cơm, Lâm Ngư vào bếp đun một nồi nước nóng đầy, chờ lát nữa Ngụy Thanh Sơn mổ heo sẽ dùng. Ngụy Thanh Sơn làm thợ săn quanh năm, mổ heo loại việc này hắn thành thục lắm.
Nhưng hắn vẫn sợ dọa tiểu phu lang của mình, nên đợi sau khi chọc tiết heo xong mới gọi cậu ra phụ. Dù trong lòng hơi lo lắng, nhưng nghĩ Ngụy Thanh Sơn làm việc vất vả, Lâm Ngư lấy hết can đảm liếc nhìn, thấy cũng không đến nỗi nào.
Cậu xách nước nóng tới. Tiếng heo kêu đã thu hút không ít người đến xem. Ngay cả tiểu Thanh ca nhi cũng nhoài người ở cửa nhìn ra.
"Thanh Sơn định bán thịt heo à?"
"Ừ, ai muốn mua thịt thì qua mua nhé."
Ngụy Thanh Sơn bận tay bận chân, không nói nhiều với họ. Dân làng cũng không mấy ai mua. Mấy hôm trước vừa chia thịt heo rừng, coi như đã được ăn thịt rồi, làm gì còn mua thịt heo nữa. Ai nhà giàu đến mấy cũng không ăn thịt liên tục như vậy.
Mọi người xem một lúc rồi tản ra. Lâm Ngư ở bên cạnh phụ giúp. Lòng heo phèo heo không đáng giá mấy đồng, nhưng cũng coi như đồ mặn. Bán cũng chẳng được mấy đồng, Lâm Ngư nghĩ bụng mình làm sạch sẽ nói không chừng sẽ bán được thêm chút bạc.
Hôm sau, trời chưa sáng Ngụy Thanh Sơn đã đẩy xe ra ngoài. Lâm Ngư cũng đi cùng. Hai người đến trấn đúng lúc phiên chợ sáng chưa tan, buôn bán cũng khá được. Từng người từng người đến mua thịt, một buổi sáng đã bán được nửa con heo.
Ngụy Thanh Sơn chặt thịt cho người ta, Lâm Ngư ở bên cạnh thu tiền. Có người thấy lòng phèo cậu làm sạch sẽ nên mua luôn. Lâm Ngư thu tiền xong, thấy hơi tiếc. Lòng phèo tuy không đáng giá là bao, nhưng cậu cũng phải rửa rất lâu.
Buổi chiều, hai người lại đẩy xe đi bán rong quanh các làng, cũng bán được một ít. Trời bắt đầu nóng, thịt heo phải bán nhanh.
Về đến nhà, hai người tính toán, bán cả ngày, trừ vốn, một con heo chắc lãi được một lạng bạc. Ngụy Thanh Sơn rất vui, lãi nhiều hơn cả đi săn mùa xuân, lại còn làm quanh năm được, đến Tết nhất buôn bán còn tốt hơn nữa.
Tối đó, Lâm Ngư làm món gan heo xào, canh xương hầm và thêm món ngọn gấc non xào. Ngụy Thanh Sơn ăn gan heo xào thấy ngon miệng, tiểu phu lang của hắn khéo tay, món gì làm ra cũng ngon.
"Ngày mai ta một mình đi chợ là được rồi, ta xoay xở được."
"Ừ."
Sáng sớm hôm sau, Ngụy Thanh Sơn lại đẩy xe ra ngoài. Lâm Ngư ở nhà cho heo cho gà ăn, rồi ngồi trong sân thêu đồ cho con của Xuân ca nhi.
Cậu đang thêu thì Tang nương dẫn theo tiểu Thanh ca nhi đến. Tang nương hơi sợ Ngụy Thanh Sơn, hôm nay thấy hắn không có nhà mới dám đến. "Ngư ca nhi bận rộn à?"
"Tang nương đến rồi, đã lâu không gặp ngươi."
"Dạo này nhà bận bịu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!