Chương 4: (Vô Đề)

Ngụy Thanh Sơn mặt không chút cảm xúc, thậm chí còn có vẻ lạnh lùng. Hắn có một tật xấu mà bản thân cũng không nhận ra, đó là cứ mỗi khi căng thẳng là lại lạnh mặt.

Bị mọi người đẩy đến bên giường, Lâm Ngư đương nhiên cũng nghe thấy tiếng ồn ào, cậu nắm chặt vạt áo cưới trên đầu gối, lo lắng.

Ngụy Thanh Sơn nuốt nước bọt, giữa những tiếng ồn ào, hắn chậm rãi vén khăn voan lên. Lâm Ngư cúi đầu, không dám nhìn mọi người xung quanh, ngay cả Ngụy Thanh Sơn cũng không nhìn rõ mặt cậu, chỉ thấy từ trong bộ hỷ phục đỏ rực lộ ra một đoạn gáy trắng nõn.

Mọi người ồn ào bảo Lâm Ngư ngẩng đầu lên. Ngụy lão thái và nhà Ngụy nhị cũng chen chúc trong đám đông xem náo nhiệt. Họ không tin Ngụy Thanh Sơn có thể cưới được phu lang xinh đẹp.

Dù sao thì tiếng xấu số khổ, bất hiếu của Ngụy Thanh Sơn đã lan khắp vùng, nữ nhi, ca nhi nhà lành ai lại muốn mạo hiểm chứ?

Ngụy Thanh Sơn thấy Lâm Ngư lúng túng, hắn quay đầu mời mọi người ra ngoài: "Ngư ca nhi hôm nay mệt rồi, mọi người về trước đi. Hôm khác ta sẽ thiết đãi mọi người sau."

Ngụy Thanh Sơn cao lớn, những người thích xem náo nhiệt cũng không dám làm loạn, lần lượt ra khỏi phòng. Đợi mọi người đi hết, Lâm Ngư mới thở phào nhẹ nhõm.

Tuy khăn voan đã được vén lên, nhưng cậu vẫn chưa nhìn thấy mặt Ngụy Thanh Sơn. Cậu vừa sợ vừa lo lắng, thấy mọi người trong phòng đã đi hết, cậu mới len lén ngẩng đầu nhìn ra cửa.

Ngụy Thanh Sơn tiễn khách ra sân, quay lại đóng cửa phòng cho Lâm Ngư thì bất ngờ chạm phải ánh mắt của cậu. Lâm Ngư vội vàng cúi đầu.

Ngụy Thanh Sơn cũng nhìn rõ dung mạo của Lâm Ngư. Hôm xem mặt, hắn chỉ nhìn rõ cái cằm nhỏ nhắn của Lâm Ngư. Hôm nay, tóc Lâm Ngư được búi lên, hắn mới nhìn rõ tiểu phu lang của mình trông như thế nào. Giống như Đông ca nhi nói, là một tiểu phu lang xinh đẹp.

Trong đầu Ngụy Thanh Sơn hiện lên hình ảnh mùa đông năm ngoái lúc đi săn, một con chồn trắng muốt nhìn hắn dò xét, hắn vừa động đậy, nó liền chui tọt vào hang. Ngụy Thanh Sơn không bắt con chồn đó, vì nó trông còn nhỏ, đôi mắt nhìn hắn long lanh nước.

Trái tim Ngụy Thanh Sơn như bị một vật mềm mại nào đó va vào. Đôi mắt của tiểu phu lang giống hệt con chồn nhỏ mà hắn đã thả đi. Hắn nhẹ nhàng khép cửa phòng cho Lâm Ngư. Tiểu phu lang của hắn nhút nhát, giống con chồn nhỏ kia.

Cửa phòng đóng lại, Lâm Ngư mới thở phào. Ngụy Thanh Sơn ở ngoài sân tiễn khách. Họ hàng thân thiết ở lại giúp đỡ, đàn ông đem trả bàn ghế, phụ nữ giúp rửa bát, rửa xong cũng đem trả lại.

Khách trong thôn khi về thì tiện tay mang theo bàn ghế nhà mình, khỏi mất công người ta đem trả. Trên đường về, họ vẫn còn tấm tắc khen tiệc cưới của Ngụy Thanh Sơn làm thật thịnh soạn.

Mấy bà thím về muộn thì lén nhìn vào trong phòng qua cửa sổ, thấy Lâm Ngư ngẩng đầu lên thì cười nói: "Ôi chao, tân phu lang xinh đẹp thật đấy!"

Nghe thấy tiếng động, Lâm Ngư vội vàng cúi đầu. Ngụy Thanh Sơn cũng không ngăn cản, chỉ nói đỡ lời: "Các thẩm đừng làm Ngư ca nhi sợ, cậu ấy nhát lắm."

Mấy bà thím cười nói: "Thanh Sơn thương phu lang ghê."

Lâm Ngư nghe thấy tiếng bát đũa va chạm bên ngoài, biết khách khứa đã gần về hết, cậu do dự một lúc, lấy hết can đảm, nắm vạt áo đi ra.

"Ta… ta đến giúp đỡ."

Mấy bà thím thấy Lâm Ngư đi ra liền vây quanh: "Đâu cần con giúp, mau về phòng nghỉ ngơi đi. Con còn chuyện quan trọng phải làm đấy."

Lâm Ngư bị trêu chọc đến đỏ mặt. Mấy bà thím cười phá lên. Ngụy Thanh Sơn đi tới giải vây cho cậu: "Ngư ca nhi hay ngại, hôm nay đa tạ các thẩm đã giúp đỡ."

Hà đại nương cũng ở lại giúp đỡ. Hà Đông Đông cũng chưa về, cười hì hì chạy tới kéo Lâm Ngư vào phòng: "Không còn việc gì nữa đâu, tẩu nghỉ ngơi đi."

Mấy bà thím rửa bát xong cũng chuẩn bị về. Đều là họ hàng thân thiết, lúc về, Ngụy Thanh Sơn cho mỗi người một nắm đậu phộng. Mấy bà thím vui vẻ ra về.

Lúc tiễn hai mẹ con Hà đại nương, Ngụy Thanh Sơn dúi vào tay Hà Đông Đông một quả trứng luộc, đưa cho Hà đại nương hai viên kẹo mạch nha và mấy miếng thịt hấp gói trong giấy dầu. Hà đại nương cười híp mắt: "Thanh Sơn khách sáo quá."

"Đa tạ Hà đại nương đã giúp đỡ, mang chút kẹo về cho con trẻ."

Hỷ phục của Ngụy Thanh Sơn là do Hà đại nương may, Hà Đông Đông cũng giúp đỡ không ít. Ngụy Thanh Sơn tặng quà hậu hĩnh như vậy cũng là có việc muốn nhờ, nhờ Hà đại nương may cho Lâm Ngư một bộ áo bông mỏng và một đôi giày mới.

Hà đại nương liên tục đáp ứng: "Được, được, chỉ là không biết chân tân phu lang cỡ nào?"

"Nương, chân Ngư ca nhi giống con, nương cứ làm theo cỡ chân con là được."

"Nương thấy cũng vậy, dáng người Ngư ca nhi giống Đông ca nhi, chỉ là gầy hơn chút thôi."

Ngụy Thanh Sơn tiễn hai mẹ con Hà đại nương về, hắn quay vào bếp dọn dẹp thức ăn thừa. Chuyện mua vải may áo mới thì ngày mai tính sau, nếu tiểu phu lang không biết may thì nhờ Hà đại nương may thêm cho cậu vài bộ đồ xuân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!