Ngụy Thanh Sơn không ngờ chỉ một câu nói bâng quơ của mình mà tiểu phu lang lại xem là thật. Trong lòng hắn mềm nhũn, gắp một miếng thịt bỏ vào bát phu lang, ôn tồn nói: "Ăn thêm chút thịt đi, sao chỉ ăn đậu hũ vậy?"
Tiểu phu lang thêu thùa vất vả, những lúc hắn ở nhà đều thấy y suốt ngày ngồi bên khung thêu. Hắn phải săn thêm thú rừng, đợi đến khi có ruộng rồi thì không lo thiếu lương thực, tiểu phu lang cũng sẽ không phải vất vả như vậy nữa.
Đêm xuống, Ngụy Thanh Sơn ôm tiểu phu lang của mình, khép hờ đôi mắt. Cái ôm này đã thành quen, mỗi lần vào núi ngủ trong chăn lạnh lẽo, hắn lại thấy không quen.
Ngày hôm sau, Ngụy Thanh Sơn vác chiến lợi phẩm lên trấn bán. Lâm Ngư gói ghém kỷ tử đã phơi khô, lại bỏ thêm mười mấy quả trứng vào giỏ, nói: "Gà nhà bắt đầu đẻ rồi, ăn không hết, huynh mang lên trấn bán đi."
"Để dành thêm trứng đi, mùa đông gà sẽ không đẻ nữa."
"Cũng ăn không hết được, trong nhà giờ vẫn còn nhiều lắm."
"Ừm."
Ngụy Thanh Sơn vác thú săn lên trấn, Lâm Ngư ở nhà dọn dẹp sân sau rồi lại bắt đầu thêu thùa. Khăn tay của mấy vị phu lang trong thôn, y cũng phải tranh thủ thêu nốt.
Từ nhà bên cạnh lại vọng đến tiếng cãi vã. Lâm Ngư thở dài, chắc lại là Tiền Quý Nhi trở về. Những ngày Tiền Quý Nhi không có nhà, cuộc sống của Tang nương cũng dễ thở hơn đôi chút, hắn vừa về là lại đánh đập Tang nương.
Lâm Ngư đặt đồ xuống, đi ra ngoài xem thử. Trong sân nhà bên cạnh ồn ào cả lên, Tiền bà bà trốn trong nhà không dám ra, miệng lẩm bẩm: "Đánh, đánh mạnh vào, đánh chết cho sạch."
Giữa sân, Tiền Quý Nhi túm tóc Tang nương, mắng: "Tiện nhân, suốt ngày giả thần giả quỷ, ta xem ngươi lợi hại đến mức nào."
Tang nương cũng nổi cơn thịnh nộ, cắn mạnh vào cánh tay Tiền Quý Nhi. Hai người lăn lộn dưới đất, Thanh ca nhi ở phía sau kéo áo Tiền Quý Nhi khóc lóc: "Không được đánh a nương của con, không được!"
Lâm Ngư vội vàng bế Thanh ca nhi đi, sợ Tiền Quý Nhi lên cơn điên, đánh cả Thanh ca nhi.
Bế Thanh ca nhi về nhà, Lâm Ngư dỗ dành: "Thanh ca nhi ngoan, ở đây chơi với a ma nhé."
Đến khi Tang nương đến đón Thanh ca nhi, trên mặt nàng bầm tím. Lâm Ngư vội vàng vào nhà lấy rượu thuốc cho nàng: "Tang nương, ngươi không sao chứ?"
"Không sao, chết không được." Tang nương nói lời cảm tạ rồi bế Thanh ca nhi đi.
Hôm nay Tiền Quý Nhi uống say, nếu là ngày thường hắn không dám đánh nàng, sợ ban đêm nàng lại cầm dao đứng bên giường hắn.
Buổi chiều, Lâm Ngư đeo sọt lên lưng đi cắt cỏ trên núi. Y không biết nhà Tiền Quý Nhi bên cạnh lại xảy ra chuyện, chỉ vì Thanh ca nhi ngồi xổm dưới đất chơi, chắn mất tầm mắt của Tiền Quý Nhi, hắn liền đạp Thanh ca nhi văng ra. Thanh ca nhi nằm sấp dưới đất khóc lớn.
Tang nương vội vàng bế Thanh ca nhi lên, trừng mắt nhìn Tiền Quý Nhi. Tiền Quý Nhi "phì" một tiếng, mắng: "Con mụ điên, tiểu tiện chủng!"
Nàng không đánh lại Tiền Quý Nhi, nhưng nếu nàng nổi điên lên thì hắn cũng chẳng chiếm được tiện nghi gì. Nàng có thể chịu đựng Tiền Quý Nhi đánh mình, nhưng không thể để hắn động vào Thanh ca nhi của nàng!
Tang nương âm thầm ghi nhớ trong lòng, nàng sẽ không bỏ qua cho Tiền Quý Nhi.
Ngụy Thanh Sơn bán xong thú săn, mua ít thịt và chỉ thêu rồi mới về nhà. Hắn dò hỏi khắp nơi mới biết, lần trước tiểu phu lang có nhờ hắn tìm hiểu xem Triệu Đại Chí cưới nữ nhi nhà ai.
Ngụy Thanh Sơn sau khi dò la xong thì nhíu mày, chỉ nghe người ta nói cô nương nhà họ Diêu này tính tình hơi nóng nảy.
Về đến nhà, hắn kể lại chuyện này với Lâm Ngư: "Nghe nói Triệu Đại Chí cưới nữ nhi của một nhà họ Diêu ở trên trấn, cha và huynh trưởng nhà nàng ta làm công cho một nhà giàu có, gia cảnh cũng khá giả. Chắc là nhìn trúng thân phận đồng sinh của Triệu Đại Chí."
"Tính tình thế nào?"
"Nghe nói tính tình hơi nóng nảy."
Lâm Ngư lo lắng trong lòng: "Nàng ta gả đến đó không bắt nạt Nguyệt nương chứ?"
Lâm Ngư chỉ có thể âm thầm cầu nguyện tân nương này đối xử tốt với Nguyệt nương, chỉ cần đừng hà khắc với nàng là được rồi.
Một tháng sau, Lâm Ngư thêu xong hỉ phục, lão phu nhân rất sảng khoái trả nốt số bạc còn lại. Lâm Ngư mới rảnh tay bắt đầu thêu khăn tay. Y nhờ Ngụy Thanh Sơn khi nào lên trấn mua giúp y ít lụa và chỉ màu.
Biết Lâm Ngư đã rảnh rỗi, không ít người trong thôn đến tìm y thêu hình em bé. Lâm Ngư đều nhận lời: "Đợi ta thêu xong sẽ mang ra đầu thôn bán, mọi người muốn mua thì đến đó nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!