"Ngư ca nhi, huynh nấu ăn thơm quá, còn thơm hơn cả nương ta nấu."
Hà Đông Đông đứng bên cạnh nuốt nước miếng ừng ực. Lâm Ngư được khen đến ngượng ngùng, lúc nấu đã gắp một ít cho Hà Đông Đông nếm thử, Hà Đông Đông ăn ngon đến liếm cả ngón tay.
Giờ phút này y đã quên hết cả ngại ngùng và lo lắng lúc đến, cũng không biết là ai suốt dọc đường cứ chỉnh sửa quần áo.
Bốn người mỗi người ngồi một bên bàn vuông. Thạch Đầu đỏ mặt không dám ngẩng đầu, ngược lại, Hà Đông Đông ăn uống rất vui vẻ. Nào là thịt, nào là trứng, ở nhà đông người, mỗi lần nhà làm đồ ăn mặn, y cũng chẳng được ăn mấy miếng, hôm nay y ăn thoải mái, không cần nhường các cháu, cũng không cần lo lắng không đủ ăn.
Thịt Thạch Đầu mang đến không ít, Lâm Ngư làm hết cả. Hai món mặn đều đầy ắp, biết hai người có ý với nhau, Lâm Ngư cũng rất mừng cho họ.
Thạch Đầu tuy không trắng trẻo như Cao Thư Văn, nhưng cũng không tệ, lại có tay nghề, gia cảnh cũng khá, tính tình thật thà chất phác.
Hà Đông Đông ăn một bát cơm, lại ăn thêm không ít thịt và rau, y hơi ngại ngùng lén ợ một cái.
Thạch Đầu còn sợ y chưa no: "Đông, Đông ca nhi, đệ ăn thêm đi."
"Không ăn nữa, no rồi."
Lúc Hà Đông Đông về, Lâm Ngư bảo y mang số thịt và rau còn lại về. Hà Đông Đông ngại không nhận, bị Lâm Ngư nhét giỏ vào tay: "Mang về cho hai đứa nhỏ ở nhà ăn."
Hà Đông Đông lúc này mới nhận lấy: "Ngư ca nhi, huynh tốt quá."
Cả buổi sáng Hà lão nương không ra ngoài, chờ Hà Đông Đông về hỏi xem thế nào. Ngay cả hai nàng dâu cũng ở nhà cả.
Hà Đông Đông vừa về đã bị Hà lão nương kéo lại: "Đông nhi, thế nào rồi?"
"Nương, người đừng hỏi nữa." Hà Đông Đông hơi ngượng ngùng, đưa giỏ trên tay cho đại tẩu: "Đại tẩu, vẫn còn nóng đấy, tẩu mang cho Hổ Tử chúng nó ăn đi."
"Ừ." Hà đại tẩu nhận lấy, mở khăn ra thấy bên trong có gần nửa bát thịt!
Hà lão nương chọc đầu Hà Đông Đông: "Thằng bé này, làm phiền người ta rồi còn mang về nhà."
"Ngư ca nhi cứ bắt con mang về, nói là cho Hổ Tử chúng nó ăn."
"Thằng bé này thật là."
Số thịt này rõ ràng là Thạch Đầu mang đến nhờ làm, dân làng không thường xuyên được ăn thịt, Ngư ca nhi đây là không muốn chiếm tiện nghi.
Hà đại tẩu vào nhà lấy mấy cái bánh bột ngô hấp lúc trưa. Nhà thị tuy không nghèo nhưng đông người, lương thực phải tiết kiệm ăn, tuy là bánh bột ngô nhưng vẫn nhiều bột mì hơn.
Hà đại tẩu gắp thịt vào bánh, hai đứa nhỏ mỗi đứa một cái, ôm ăn ngon lành.
"Nương, người cũng ăn một cái đi, Ngư ca nhi nấu ăn ngon lắm." Hà đại tẩu nói.
Hà lão nương trong lòng đã hiểu rõ, cũng yên tâm: "Lấy thêm mấy cái nữa, chúng ta mỗi người ăn thêm một cái."
"Vâng!"
Cả nhà đã ăn cơm trưa rồi, giờ lại mỗi người một cái bánh kẹp thịt, ai nấy đều vui vẻ.
Hà Đông Đông cũng cười khúc khích. Trưa nay y ăn quá no, hơi ngán, trên bàn ăn không ai tranh giành với y thì thôi, còn nhường y ăn, y chưa bao giờ được ăn thịt thoải mái như vậy.
Buổi tối, Hà lão nương hỏi Hà Đông Đông hai người đã nói gì. Hà Đông Đông mới kể lại chuyện hôm nay. Hà lão nương suýt nữa xuống giường chọc đầu con trai mình: "Hồi nhỏ con nghịch nhất, suốt ngày theo lũ con trai chạy nhảy khắp nơi, nương bắt con cũng không bắt được."
Hà Đông Đông chối đây đẩy: "Đâu có, con không nhớ gì cả!"
"Nương nhớ rõ lắm, trong làng những đứa bằng tuổi con, chẳng mấy đứa đánh lại con, Thạch Đầu chắc hồi nhỏ bị con đánh không ít."
"Không có! Hắn nói là vì hồi nhỏ con giúp hắn đánh người khác, hắn mới nhớ con mãi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!