Lâm Ngư cùng Hà Đông Đông đi tìm Cao Thư Văn. Hà Đông Đông không biết Cao Thư Văn làm ở cửa hàng nào, chỉ biết là tiệm gạo, hai người dọc đường hỏi mấy tiệm, tìm hồi lâu mới thấy.
Sắp gặp Cao Thư Văn, Hà Đông Đông hơi căng thẳng, chỉnh lại quần áo, vuốt vuốt tóc: "Ngư ca nhi, ta trông được không?"
"Ừm, được rồi."
Hà Đông Đông lúc này mới cùng Lâm Ngư vào tiệm.
"Hai vị cần gì ạ?"
Hà Đông Đông hơi ngại ngùng: "Ta tìm Cao Thư Văn, ta, ta là vị hôn phu của hắn."
"Là vị hôn phu của Cao Thư Văn à, đợi chút, ta đi gọi hắn." Người làm liếc nhìn hai người một cái rồi đi gọi người.
Cao Thư Văn thấy Hà Đông Đông đến, trên mặt không hề có chút vui vẻ nào, ngược lại còn có chút giận, cũng không nhìn Hà Đông Đông, đi thẳng ra ngoài cửa hàng. Hà Đông Đông chỉ lo ngại ngùng nên không để ý.
Thấy Cao Thư Văn đi ra ngoài, Hà Đông Đông vội vàng đuổi theo: "Thư, Thư Văn, ta đến thăm huynh."
"Sao đệ lại đến đây?"
"Ta muốn mang chút đồ cho huynh, đây là mấy quả dại ta hái ở ngoài làng, mang cho huynh nếm thử."
"Sao đệ không báo trước?"
Hà Đông Đông hơi sững sờ: "Thư Văn, huynh giận à?"
Cao Thư Văn cũng nhận ra giọng mình hơi nặng: "Không phải, là đệ đến mà không báo trước, bị chủ nhà thấy sẽ không tốt, bị trừ tiền công đấy."
"A, xin lỗi, xin lỗi, ta không biết."
Hà Đông Đông liên tục xin lỗi, quên cả đưa đồ. Cao Thư Văn an ủi vài câu rồi đi.
Cao Thư Văn đi rồi, Hà Đông Đông vẫn còn ngẩn ngơ, mắt đỏ hoe sắp khóc: "Đều tại ta."
Lâm Ngư muốn nói gì đó nhưng lại không mở miệng được: "Đông ca nhi, chúng ta đi thôi."
Lâm Ngư cũng không còn tâm trí bán mấy cái khăn tay nữa, tìm một tiệm vải bán với giá mười văn một cái. Hà Đông Đông vẫn còn đang buồn bực vì sự hấp tấp của mình.
"Hắn có thấy ta quá hấp tấp không? Hôm nay ta không nên đến tìm hắn."
"Không, không phải lỗi của đệ."
Lâm Ngư chỉ có thể nhẹ nhàng an ủi y. Hà Đông Đông tính tình vốn hoạt bát, Lâm Ngư chưa từng thấy y như vậy bao giờ. Lời nói lạnh nhạt của Cao Thư Văn khiến cậu nghe mà cũng thấy khó chịu. Hơn nữa, cậu còn thấy ở eo Cao Thư Văn có một cái khăn tay quen thuộc, hoa sen nở đôi, cậu nhớ là đã bán cho một vị phu lang trông có vẻ khá giả!
Nhưng cái khăn tay đó lại xuất hiện trên người Cao Thư Văn. Khăn tay là vật dụng cá nhân, đồ của một phu lang sao lại xuất hiện trên người một nam nhân khác, trừ phi quan hệ của hai người rất thân mật.
Lâm Ngư không dám nói cho Hà Đông Đông biết phát hiện của mình. Vì vừa bán rau được tiền, cậu liền đi mua hai xiên kẹo hồ lô, hai người mỗi người một xiên, ngồi ở sạp rau lúc nãy chờ Ngụy Thanh Sơn quay lại.
Ăn được thứ gì đó, tâm trạng Hà Đông Đông mới tốt hơn chút, chia quả dại trong giỏ cho Lâm Ngư ăn. Lâm Ngư ăn hai quả rồi thôi, những quả dại này không có ở gần làng, phải đi vào sâu trong núi mới có, chắc Hà Đông Đông phải mất công lắm mới hái được nhiều như vậy.
Hai người đợi một lúc thì Ngụy Thanh Sơn quay lại. Ba người ăn một bát mì, Ngụy Thanh Sơn lại đi mua thêm một miếng thịt rồi mới về.
Về đến nhà, Ngụy Thanh Sơn cẩn thận đặt sọt xuống đất: "Trứng gà trong nhà hết rồi, ta mua thêm ít trứng gà."
Lâm Ngư bỏ lớp lá cây trên sọt ra: "Sao mua nhiều thế?"
Trứng gà ba văn một quả, Ngụy Thanh Sơn mua gần nửa sọt.
"Đệ ngày nào cũng ăn trứng, đừng để bị thiếu, đợi gà nhà mình đẻ trứng thì không cần mua nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!