Lâm Ngư đỏ mặt phơi xong chăn gối, đến lúc ăn cơm cũng không dám nhìn Ngụy Thanh Sơn.
"Thanh, Thanh Sơn, ta muốn làm bánh bò cho Hà đại nương."
"Được chứ, ta cũng không biết làm, ta nhóm lửa giúp đệ, cho cả Xuân ca nhi, Liên ca nhi nữa."
"Ừ."
Lâm Ngư rất biết ơn Hà đại nương và mọi người đã bênh vực mình, cậu không thể cứ ru rú trong nhà, nếu không người ta lại nói cậu chột dạ.
Lâm Ngư ăn sáng xong liền lấy gạo ngâm. Hôm nay Ngụy Thanh Sơn không lên núi, lại bê cỏ tranh từ sân sau ra sửa sang, làm xong liền gắn cỏ tranh lên hàng rào.
Trước đây hắn sống một mình, thế nào cũng được, nhưng bây giờ hắn đã có tiểu phu lang, hàng rào ngoài sân nhà hắn chỉ là mấy cành cây, que củi, tuy nhà hắn ở nơi hẻo lánh, nhưng đứng từ cửa nhìn vào là thấy hết trong sân.
Ngụy Thanh Sơn nhân lúc nông nhàn, làm luôn hàng rào, như vậy tiểu phu lang của hắn ở nhà cũng tiện hơn nhiều.
Hai người, một người lặng lẽ thêu hoa, một người làm hàng rào, trong sân là luống rau xanh mướt, hai con chó săn nằm nghỉ ngơi. Lâm Ngư cảm thấy cuộc sống yên bình này nằm ngoài sức tưởng tượng của cậu.
Đến khi ăn cơm trưa xong, gạo cũng ngâm đủ rồi, Lâm Ngư bưng chậu gỗ, Ngụy Thanh Sơn xách thùng nước, hai người cùng nhau ra cối đá trong thôn.
Hai người như thường lệ, gặp người quen liền chào hỏi, trên mặt Lâm Ngư luôn nở nụ cười nhẹ, như thể chuyện hôm qua chưa từng xảy ra.
"Thanh Sơn và phu lang làm gì thế?"
"Ngư ca nhi muốn làm bánh bò."
"Ồ, làm bánh bò à, Ngư ca nhi khéo tay thật đấy."
Hai người đi đến cối đá dưới gốc cây đa đầu thôn, Ngụy Thanh Sơn xách nước rửa sạch cối đá, Lâm Ngư đổ gạo vào, Ngụy Thanh Sơn thì đẩy cối.
Mấy người phụ nữ, phu lang đang giặt đồ bên sông nhỏ giọng nói với nhau: "Nhìn Thanh Sơn và phu lang kìa, tình cảm thật tốt."
"Người ta mới cưới mà, lúc mới cưới ngươi không vậy sao."
Người phụ nữ đó đỏ mặt: "Nói bậy gì đấy, ta là nương của ba đứa con rồi."
"Thanh Sơn thật sự rất bênh vực phu lang, hôm qua đến nhà Ngụy Nhị và Vương Đại làm ầm ĩ một trận, nhìn hai người họ bây giờ vẫn tình cảm như vậy."
"Cái miệng của Vương phu lang, ai trong thôn mà chẳng biết, chỉ vì chuyện đào sông mà ghi hận Ngụy Thanh Sơn, sau này ai dám thuê nhà y làm việc nữa."
"Đúng vậy, nhìn Ngư ca nhi hôm nay thoải mái như vậy, đâu có để tâm, Vương phu lang thật biết bịa chuyện."
Mấy người phụ nữ, phu lang giặt đồ thì thầm bên sông, trên bờ, Ngụy Thanh Sơn và Lâm Ngư thì đang xay bột.
Ngụy Thanh Sơn khỏe mạnh, đẩy cối đá rất nhanh, bột gạo trắng mịn chảy ra, Lâm Ngư dùng chổi nhỏ quét vào chậu.
Lâm Ngư ngâm khá nhiều gạo, xay được nửa chậu bột, về nhà, Ngụy Thanh Sơn nhóm lửa, Lâm Ngư cắt táo đỏ cho vào bột, ủ xong lại cho thêm đường, khuấy đều rồi đổ vào xửng hấp.
Hơi nước trắng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm của gạo và vị ngọt của táo đỏ. Lâm Ngư ngồi cạnh Ngụy Thanh Sơn, cùng nhau nhìn nồi bánh: "Hồi nhỏ, nương hay làm bánh gạo cho ta, lên trấn huynh cũng mua cho ta."
"Nếu thích thì thường xuyên làm mà ăn, ta sẽ đẩy cối xay bột cho đệ."
"Cảm ơn huynh." Lâm Ngư nhỏ giọng nói.
"Vậy đệ gọi ta một tiếng phu quân, coi như cảm ơn ta."
Lâm Ngư đỏ mặt đứng dậy bỏ chạy, người này sao lại không đứng đắn như vậy chứ!
Ngụy Thanh Sơn mỉm cười, trêu chọc hơi quá, làm tiểu phu lang của mình chạy mất rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!