Chương 29: (Vô Đề)

Lâm Ngư xách giỏ đi dạo quanh chợ, gặp ai có nhu cầu thì đưa cho họ xem. Lâm Ngư đi một vòng định về thì một phu lang gọi cậu lại: "Cho ta xem với."

Lâm Ngư đưa hết khăn tay cho y xem. Người phu lang đó lựa chọn một hồi rồi lấy một chiếc thêu hoa sen kép. Lâm Ngư sắp xếp lại khăn tay rồi cùng Ngụy Thanh Sơn quay về.

Gần đến Tết Thanh minh, trời lại lất phất mưa. Lâm Ngư bưng khung thêu ra cửa nhà chính ngồi thêu. Ngụy Thanh Sơn vì trời mưa không lên núi được nên cũng ở nhà.

Nhà cậu không có ruộng, lúc này đang là mùa nông vụ bận rộn, ruộng nước thì cấy mạ, ruộng khô thì tưới nước, cậu hiếm khi được rảnh rỗi: "Sang năm, chúng ta cũng mua vài thửa ruộng mà trồng trọt."

"Mất bao nhiêu tiền?"

"Ruộng khô chắc phải mười lượng một mẫu, ruộng nước hai mươi lượng."

"Đắt vậy sao."

"Đúng vậy, mua rồi thì năm nào cũng thu được mùa."

Lâm Ngư cũng muốn nhà mình có ruộng, như vậy thì không cần phải mua gạo ăn nữa.

Ngày Tết Thanh minh, mưa vẫn chưa tạnh. Ngụy Thanh Sơn lấy nón lá và áo tơi cho Lâm Ngư mặc, rồi hai người cùng nhau về thôn của Lâm Ngư.

Hai người đi khoảng nửa canh giờ thì đến nơi. Lâm Ngư đứng trên sườn núi chỉ cho Ngụy Thanh Sơn xem một ngôi nhà: "Trước kia đó là nhà ta."

Hai gian nhà, xây bằng đất và cỏ tranh, trong sân còn thấy khói bếp bay lên.

"Có muốn vào xem không?"

"Thôi, đã bị Triệu Gia Trụ bán hai mươi lượng bạc mất rồi."

Ngụy Thanh Sơn không nói gì nữa, đi theo Lâm Ngư lên núi. Đến một khu rừng, dựa vào sườn núi có một ngôi mộ nhỏ thấp, cỏ dại khô vàng phủ kín, cỏ mới cũng mọc lên, nhìn là biết đã nhiều năm không ai chăm sóc.

Nhìn ngôi mộ của nương, Lâm Ngư cay mũi, nước mắt rơi xuống. Ngụy Thanh Sơn đặt gùi xuống, lặng lẽ dọn dẹp mộ, nhổ cỏ, lại bê đá vụn đến đắp mộ. Lâm Ngư lau nước mắt, cũng bê đá theo, đắp xong mộ mới thắp hương.

"Nương, năm nay con thành thân rồi, đây là Ngụy Thanh Sơn, huynh ấy đối xử với con rất tốt, nương đừng lo lắng, ở bên kia hãy chăm sóc tốt cho bản thân."

Ngụy Thanh Sơn cũng quỳ xuống, dập đầu ba cái: "Nương, người yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Ngư ca nhi, nếu con bắt nạt Ngư ca nhi, người cứ đến tìm con."

Lâm Ngư kéo áo Ngụy Thanh Sơn: "Huynh nói gì vậy."

Nỗi buồn trong lòng Lâm Ngư vơi đi phần nào. Hai người thắp hương trước mộ nương cậu rồi chuẩn bị quay về.

"Có phải Ngư ca nhi không?"

Lâm Ngư nhìn người phụ nữ trước mặt nhưng không nhớ ra là ai. Người phụ nữ xách giỏ đi lên: "Ta là thẩm thẩm hàng xóm nhà con đấy, con không nhớ ra à."

Lâm Ngư lúc này mới nhớ ra: "Là Mã thẩm ạ?"

"Ừ, là ta, không ngờ con đã lớn thế này rồi, thành thân rồi à?"

"Vâng, đây là phu quân của con."

"Tốt quá, tốt quá, nương con thấy con sống tốt chắc cũng vui lắm."

Người phụ nữ nói vài câu rồi rời đi. Lâm Ngư không ngờ vẫn còn người nhớ đến nương cậu, trong lòng cậu cảm xúc lẫn lộn.

Trên đường về, tâm trạng Lâm Ngư vẫn hơi buồn, cả ngày đều không vui vẻ. Mãi đến hôm sau, khi mưa tạnh, trời nắng lên, tâm trạng cậu mới khá hơn.

Ngụy Thanh Sơn cũng thu dọn đồ đạc lên núi săn bắn, Lâm Ngư tiễn hắn ra cửa.

Buổi chiều, thêu hoa mệt mỏi, cậu cầm bát đi sang nhà Xuân ca nhi mua hai miếng đậu phụ, định tối làm món đậu phụ xào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!