Chương 28: (Vô Đề)

Hắn đẩy mạnh phu lang mình ngã xuống đất: "Còn dám ra ngoài nói xấu người khác nữa thì đừng trách ta không khách sáo!"

Vương Đại ban đầu còn có chút oán hận Ngụy Thanh Sơn, kết quả vấn đề lại nằm ở phu lang nhà mình, lỡ mất cơ hội này, hắn làm sao không tức cho được.

Lâm Ngư ở nhà thêu cả ngày, cậu đứng dậy đi lại vận động một chút. Thấy mặt trời đã ngả về tây, Lâm Ngư bèn bê khung thêu ra nhà chính.

Cậu ăn cơm xong liền đóng cửa nghỉ ngơi sớm. Bạch Tuyết được cho nằm ngủ ở nhà chính, còn Đại Hắc thì nằm ở cửa, như vậy nếu có động tĩnh gì cậu cũng biết được ngay.

Lâm Ngư quen ngủ cạnh Ngụy Thanh Sơn, hôm nay hắn không về nên cậu hơi khó ngủ. Đã cuối tháng hai rồi, trời cũng ấm lên rồi mà cậu vẫn thấy hơi lạnh, tự mình ủ ấm hồi lâu mới làm nóng được chăn. Nếu Ngụy Thanh Sơn ở đây thì chăn đã ấm từ lâu rồi.

Có hai con chó săn canh nhà, Lâm Ngư cũng không sợ nữa, dịch người sang phía Ngụy Thanh Sơn hay nằm rồi ngủ thiếp đi.

Lâm Ngư ban ngày thêu hoa, ban đêm cho hai con chó săn canh cửa. Hà Đông Đông cũng thường xuyên đến nói chuyện với cậu, chỉ là Ngụy Thanh Sơn không có nhà, cậu hơi nhớ hắn.

Cậu đếm từng ngày chờ Ngụy Thanh Sơn trở về, còn bốn ngày nữa là hắn sẽ về.

Hôm nay Lâm Ngư cũng ăn cơm và nghỉ ngơi sớm. Cậu vẫn chưa buồn ngủ, trời đã tối được một lúc rồi, ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ chiếu vào trong nhà.

Đang lúc sắp ngủ thì cậu nghe thấy tiếng chó sủa. Lâm Ngư giật mình, là tiếng sủa của Đại Hắc, không phải tiếng sủa hung dữ, mà là tiếng sủa nhỏ nhẹ.

Lâm Ngư vội vàng ngồi dậy, sợ có kẻ xấu đột nhập vào sân.

"Ngư ca nhi, ngủ rồi sao?"

Nghe thấy giọng Ngụy Thanh Sơn, Lâm Ngư vội vàng xỏ dép, thắp đèn: "Thanh Sơn! Huynh về rồi."

"Ừ, là ta, mở cửa đi."

Lâm Ngư vội vàng thắp đèn dầu, rồi cuống quýt mở cửa. Ngụy Thanh Sơn nhìn thấy tiểu phu lang của mình quần áo xộc xệch, khẽ cười một tiếng: "Sao lại gấp gáp thế này, coi chừng bị cảm lạnh."

Người Ngụy Thanh Sơn dính đầy bùn đất, trên tay còn xách hai xâu cá, một xâu là hắn bắt được khi đào sông, xâu còn lại là của Thuận Tử nhờ hắn mang về.

"Đệ cứ nằm nghỉ đi, ta tự đun nước tắm là được."

"Ta không buồn ngủ, ta đi đun nước cho huynh!"

Ngụy Thanh Sơn đã về, Lâm Ngư rất vui. Nhìn hắn người đầy bùn đất là biết công việc này không dễ dàng, ngày ngày ở dưới sông, chắc là ngủ cũng không ngon, ăn cũng không no. Lâm Ngư rất xót xa, vội vàng đi đun nước.

Lâm Ngư đun một nồi nước lớn, Ngụy Thanh Sơn đến xách nước: "Ta tắm ngoài sân là được rồi, tắm trong chậu không sạch."

"Được."

"Hâm nóng lại đồ ăn là được rồi, xâu cá kia là của nhà Thuận Tử, nhờ ta mang về hộ."

"Ừ, mai ta mang sang cho Liên ca nhi."

Lâm Ngư cũng không nấu nướng cầu kỳ, sợ Ngụy Thanh Sơn đợi lâu, giờ cũng muộn rồi, ăn xong còn nghỉ ngơi. Cậu chỉ xào một đĩa trứng, trộn một đĩa rau dại, nấu bát canh bột mì, rồi hâm nóng bốn cái bánh bao cho Ngụy Thanh Sơn.

Cậu làm xong thì Ngụy Thanh Sơn cũng đã thay quần áo sạch sẽ. Lâm Ngư bưng cơm lên: "Sao lại đột nhiên về vậy?"

"Đệ ở nhà một mình ta không yên tâm, nên về xem sao. Yên tâm, không phải chỉ mình ta về đâu, huynh đệ nhà họ Hà cũng về rồi, mai chúng ta cùng lên trấn."

"Ăn cơm nhanh đi."

Đồ ăn ở chỗ đào sông không ngon, bữa nào cũng là bánh bột ngũ cốc, rau luộc, mỗi người chỉ được hai cái bánh, Ngụy Thanh Sơn ăn khỏe nên không đủ no, may mà Lâm Ngư có làm thêm bánh cho hắn.

Giờ được ăn trứng xào, uống canh bột mì nóng hổi, Ngụy Thanh Sơn cảm thấy ngày tháng tốt đẹp cũng chỉ có vậy.

"Đệ đi ngủ đi, trời không còn sớm nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!