Chương 25: (Vô Đề)

Ăn sáng xong, Lâm Ngư ra xem vườn rau của mình. Rau cậu trồng đều rất tốt, bí ngô, bầu hồ lô đều vươn những chiếc lá to bằng bàn tay đung đưa trong gió, rau cải cũng mọc cao bằng ngón tay.

Lâm Ngư xách thùng nước tưới từng gốc một, mong chúng nhanh lớn.

Ngụy Thanh Sơn thì cầm một con dao nhỏ, không biết đang gọt cái gì.

Trong sân tràn ngập sắc xanh, hai con chó chạy nhảy tung tăng. Thời tiết cũng ấm áp hơn, Lâm Ngư đã cởi áo khoác, chỉ mặc một bộ đồ xuân.

"Ngư ca nhi! Hôm nay huynh ở nhà à!"

Hà Đông Đông rất vui mừng. Mấy lần trước đến đều không gặp, hôm nay cuối cùng cũng gặp được Lâm Ngư: "Mấy hôm nay huynh đi đâu vậy? Ta đến tìm mà huynh không có nhà."

"Ta cùng Thanh Sơn lên núi, bận mấy hôm, mấy ngày nay mới ở nhà."

"Ồ, Ngư ca nhi, mấy ngày không gặp, sắc mặt huynh tốt hơn nhiều đấy."

"Thật sao?" Lâm Ngư mỉm cười. Mấy hôm nay cậu đều uống thuốc bổ, cảm thấy người không còn mệt mỏi như trước nữa.

Hà Đông Đông nói chuyện phiếm với Lâm Ngư vài câu, rồi ghé sát tai cậu thì thầm: "Huynh ở nhà thật tốt quá! Đào trên núi nở rồi, mai huynh có thể đi ngắm hoa đào với ta không?"

Lâm Ngư hơi ngạc nhiên: "Hoa đào có gì mà đẹp?"

Mấy hôm nay, ngày nào lên núi Lâm Ngư cũng thấy, cách nhà cậu không xa có mấy cây đào. Đào cũng không phải thứ gì quý hiếm trong làng, có gì mà xem chứ?

Hà Đông Đông mặt đỏ bừng: "Ấy, thì, thì là…"

Hà Đông Đông ngượng ngùng, ghé sát tai Lâm Ngư nói nhỏ vài câu, Lâm Ngư mới hiểu ra: "Vậy mai ta đến nhà đệ sớm nhé."

"Ừ." Hà Đông Đông ngượng chín mặt, nói xong liền chạy mất.

"Mai định ra ngoài chơi à?" Ngụy Thanh Sơn thuận miệng hỏi. Hắn chỉ muốn nói chuyện với tiểu phu lang, sau chuyện hôm qua, hắn luôn cảm thấy hai người cứ kì kì.

"Ừ."

"Mang theo ít mứt quả, bánh ngọt trong nhà cho hai người ăn nhé. Hình như không còn nhiều, mai ta lên trấn mua thêm."

"Không, không cần đâu. Là Đông ca nhi đi xem mắt, đệ ấy muốn ta đi cùng."

"Vậy à."

Ngụy Thanh Sơn không hỏi thêm nữa, chuyện của ca nhi, hắn là nam nhân không tiện hỏi nhiều.

Buổi trưa, Lâm Ngư xào măng khô kho thịt. Cậu nghĩ chắc măng trong rừng trúc trên núi đã mọc rồi, khi nào rảnh cậu sẽ lên hái ít về xào ăn, ăn không hết thì phơi khô để dành ăn mùa đông.

Măng khô kho thịt, thêm một món canh gà, ăn kèm bánh bao, tay nghề Lâm Ngư rất tốt, Ngụy Thanh Sơn ăn liền ba cái bánh bao.

Đang ăn cơm thì nhà bên cạnh lại vang lên tiếng chửi mắng của Tiền Quý Nhi: "Ngươi nấu cái gì thế hả? Cả bàn toàn rau, chẳng có miếng thịt nào, ngươi muốn đói chết ta à?"

Tang nương bị Tiền Quý Nhi mắng đến mức không dám ngẩng đầu lên, ngay cả Thanh ca nhi cũng sợ hãi rúc vào lòng a ma run rẩy.

Tiền Quý Nhi mấy hôm nay đang bực bội, hắn thua bạc, tâm trạng không tốt, lại ngày nào cũng ngửi thấy mùi thịt thơm từ nhà bên cạnh, càng thêm cáu kỉnh.

"Còn dám trừng mắt với ta nữa hả? Ta đánh chết ngươi! Ngày nào cũng mặt ủ mày chau cho ai xem? Ta nợ ngươi hay sao? Vận xui của ta đều là do ngươi mang đến!"

Lâm Ngư nghe thấy cau mày. Tiền Quý Nhi chẳng chịu khó làm ăn, chỉ biết đánh mắng vợ con.

Ngụy Thanh Sơn múc thêm canh gà cho Lâm Ngư: "Uống thêm chút nữa đi."

Lâm Ngư gật đầu, bưng bát lên uống. Cậu không quản được loại người này, nếu Ngụy Thanh Sơn thấy cậu khó chịu lại ra mặt bênh vực, cũng không phải chuyện hay. Chỉ thương cho Tang nương và Thanh ca nhi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!