Chương 22: (Vô Đề)

Nói xong, Thạch Tử liền rời đi. Hắn cố ý ghé qua hỏi một tiếng, nếu Ngụy Thanh Sơn không có nhà, hắn sẽ quay lại đưa vào ngày khác. Trong nhà chỉ có một tiểu ca nhi, hắn không tiện đưa đồ đến, dù sao hắn cũng là nam nhân, cần phải tránh hiềm nghi.

Hôm nay trời lại mưa, hắn nghĩ Ngụy Thanh Sơn chắc sẽ không vào núi, nên mới ghé qua hỏi thử.

Biết chiếc giường mới đã làm xong, Lâm Ngư rất vui. Vừa rồi cậu còn thấy rảnh rỗi, giờ lại bận rộn ngay. Cậu gấp chăn màn lại, ôm hết lớp rơm rạ trải trên giường ra sân sau, rồi quét dọn sạch sẽ nền nhà. Đợi Ngụy Thanh Sơn về là có thể khiêng giường vào ngay.

Lâm Ngư vừa dọn dẹp xong thì Ngụy Thanh Sơn đã về, tay xách theo một miếng thịt. Nhìn thấy giường chiếu đã được dọn sạch sẽ, hắn liền hiểu ra: "Giường làm xong rồi à?"

"Vâng, vừa rồi thợ mộc có ghé qua báo." Lâm Ngư hơi ngượng ngùng, đáp nhỏ nhẹ.

Ngụy Thanh Sơn treo miếng thịt sau cánh cửa, xắn tay áo lên khiêng tấm ván giường ra sân sau. Lâm Ngư cũng theo sau, bê những viên gạch kê chân giường ra ngoài. Lúc này, mưa đã nhỏ hơn nhiều, chắc lát nữa sẽ tạnh.

Cậu xách thịt vào bếp sơ chế. Ngụy Thanh Sơn làm xong việc ngoài sân cũng đi vào: "Để ta băm thịt, đệ nghỉ ngơi đi."

Lâm Ngư nhường việc cho hắn, cậu ngồi bên cạnh nhặt rau cần nước. Cần nước non, làm nhân bánh bao chắc sẽ rất ngon. "Ta nghĩ một nửa làm nhân thịt, một nửa làm nhân thịt rau cần."

Ngụy Thanh Sơn ừ một tiếng: "Đều được."

Giọng nói của tiểu phu lang thật mềm mại, tựa như cơn mưa xuân ngoài kia.

Ngụy Thanh Sơn băm thịt lạch cạch, Lâm Ngư thì luộc rau cần. Hai người ai làm việc nấy, trong căn bếp nhỏ tràn ngập bầu không khí ấm áp, bởi vì chiếc giường mới hôm nay sẽ được đưa đến.

Bận rộn đến trưa, bột cũng đã ủ xong, Lâm Ngư bắt đầu gói bánh bao. Chưa gói xong, Ngụy Thanh Sơn đã thấy mùi nhân thịt thơm phức.

Vì một nửa nhân bánh có rau cần, nên gói được khá nhiều bánh. Lâm Ngư hấp đầy một nồi, những chiếc bánh bao này to hơn bánh mua ở phố hôm qua nhiều, mỗi cái đều to bằng nắm tay của Ngụy Thanh Sơn, trắng trẻo mập mạp, hấp được mười mấy cái.

Lâm Ngư biết nhà mình nghèo, lại không có ruộng, nhưng Ngụy Thanh Sơn chưa bao giờ để cậu thiệt thòi về ăn uống.

Buổi trưa hai người ăn bánh bao. Lâm Ngư thích nhất là bánh nhân thịt rau cần, cậu thấy còn ngon hơn cả bánh nhân thịt. Cậu ăn một cái bánh nhân thịt rau cần, nửa cái bánh nhân thịt, còn Ngụy Thanh Sơn thì ăn liền một hơi ba cái, lại húp thêm một bát cháo kê.

Ăn cơm trưa xong, mưa cũng tạnh, mặt trời ló dạng. Hai người ở nhà chờ giường mới được đưa đến.

Ăn no rồi, Lâm Ngư ra thăm vườn rau. Vừa mới mưa xong, biết đâu rau đã nhú lên rồi. Lâm Ngư đi tới xem, mừng rỡ phát hiện rau cải đã nhô lên hai lá nhỏ, ngay cả bí ngô, bầu hồ lô cũng đã đội đất nhú lên một chút màu xanh mơn mởn, chắc ngày mai là ngoi lên hết.

Lâm Ngư rất vui mừng: "Thanh Sơn, huynh xem! Rau sắp mọc lên rồi!"

Ngụy Thanh Sơn cũng đi tới: "Ừm, mọc lên rồi."

Lâm Ngư trong lòng kích động không nói nên lời. Đây là vườn rau của cậu!

Đang nói chuyện thì Thạch Tử đánh xe lừa tới: "Thanh Sơn ca, giường làm xong rồi."

Thấy có người ngoài, Lâm Ngư lùi lại phía sau Ngụy Thanh Sơn. Ngụy Thanh Sơn sờ thử chiếc giường mới, rất hài lòng: "Sao lại còn làm thêm cả cái màn?"

Thạch Tử làm giường sáu cột, phía trên có màn, xung quanh màn có thể buông rèm, mùa hè có thể tránh muỗi, mùa đông thì giữ ấm.

Thạch Tử gãi đầu cười cười: "Không tốn mấy công sức đâu, coi như là chúc mừng Thanh Sơn ca tân hôn."

Ngụy Thanh Sơn chắp tay: "Đa tạ."

Hai người cùng nhau khiêng giường xuống. Nghe hai người nói chuyện, Lâm Ngư biết chiếc giường này không chỉ có giá một hai lượng bạc, tốt hơn nhiều so với những chiếc giường bình thường cậu từng thấy, còn có thêm màn và cột.

Hai người đứng bên xe lừa nói chuyện, Lâm Ngư vội vàng rót trà nóng ra mời. Thạch Tử cười chất phác, Ngụy Thanh Sơn bảo Lâm Ngư gói mấy cái bánh bao mang ra.

Lâm Ngư vội vàng đi gói bánh, cậu không biết nhà Thạch Tử có mấy người, bèn chọn bốn cái, hai cái nhân thịt, hai cái nhân thịt rau cần. Bánh bao vẫn còn trong nồi, giờ lấy ra vẫn còn hơi ấm.

Ngụy Thanh Sơn nhận lấy đưa cho Thạch Tử: "Phu lang của ta làm, ngươi mang về nếm thử."

Thạch Tử nói lời cảm tạ rồi đánh xe đi: "Thanh Sơn ca, tẩu tử, vậy ta về đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!