Ngụy Thanh Sơn mang đồ quay lại. Lâm Ngư bưng bát, xúc từng thìa cháo cho Thanh ca nhi. Thanh ca nhi mệt mỏi, há miệng to uống liền mấy ngụm lớn, uống gần nửa bát thì lắc đầu không muốn uống nữa.
Phần còn lại Lâm Ngư uống hết. Ngụy Thanh Sơn đưa bát cháo khác cho cậu, Lâm Ngư lắc đầu: "Ta uống bát này là được rồi."
Ngụy Thanh Sơn sợ cậu không đủ no, lại múc thêm chút cháo vào bát cậu.
Ngụy Thanh Sơn mua năm cái bánh bao, hắn và tiểu phu lang mỗi người một cái nhân mặn, một cái nhân chay, tiểu hài tử được một cái nhân mặn.
Ba người ngồi xổm xuống đất ăn. Lâm Ngư cũng rất thích bánh bao của tiệm này, vỏ bánh mềm xốp, nhân bên trong thơm ngon. Ngụy Thanh Sơn ăn nhanh, ba hai miếng đã hết, rồi bưng bát đi trả cho tiệm chè.
Lâm Ngư chậm rãi ăn, đã lâu lắm rồi cậu mới được ăn bánh bao, thật thơm. Thanh ca nhi bên cạnh cậu hai tay bưng bánh bao, ăn đến mép miệng dính đầy dầu mỡ, có vẻ đã lâu rồi chưa được ăn thịt.
Ngụy Thanh Sơn trở về, đem rau dại còn lại sửa soạn lại. Lâm Ngư xé một nửa bánh bao chay của mình đưa cho Ngụy Thanh Sơn: "Ta ăn không hết."
"Đệ cứ ăn đi, lát nữa về nhà chúng ta lại nấu cơm."
Hai cái bánh bao không lớn, Lâm Ngư ăn hai cái cũng không đủ no, huống chi là Ngụy Thanh Sơn. Cậu kiên quyết đưa bánh bao, Ngụy Thanh Sơn đành phải cắn một miếng từ tay cậu: "Được rồi, đệ ăn đi."
Lâm Ngư hơi đỏ mặt, vội rụt tay lại tiếp tục ăn.
Thanh ca nhi bên cạnh đã no, mút ngón tay ợ một cái.
Lâm Ngư nhặt rau dại còn lại, bán được thêm vài phần, số còn lại trông không được tươi nữa thì không ai mua. Lâm Ngư cũng không quan tâm, chẳng còn bao nhiêu, cậu mang về nhà tự ăn là được.
Thanh ca nhi ăn uống no nê, rất ngoan ngoãn, ngồi bên cạnh không quấy khóc. Lâm Ngư xoa đầu nó.
Hai người đợi Tang nương. Trong khoảng thời gian này, Triệu Gia Trụ xách thuốc vội vàng chạy về nhà.
Sáng nay từ trên trấn mời lang trung về nhà, chỉ riêng tiền khám bệnh đã mất một lượng bạc!
Ở y quán trong thôn bốc thuốc nhưng không có tác dụng, con trai ông vẫn nằm trên giường, cuộn trong chăn rên hừ hừ. Hôm nay bốc thuốc lại mất hai lượng bạc, thật sự khiến ông xót ruột muốn chết, sính lễ của Ngư ca nhi gần như đã tiêu hết!
Không chỉ con trai ông, ngay cả Thái Xuân Hoa cũng kêu la. Lang trung nói bà ta không có vấn đề gì lớn, Triệu Gia Trụ tiếc tiền nên không bốc thuốc cho bà ta.
Thái Xuân Hoa thực sự không sao, chỉ là vừa nghĩ đến hai con gà rừng bị bắt mất thì tức đến đau ngực, đó rõ ràng là đồ của bà ta, bọn ăn cướp!
Triệu Gia Trụ đưa thuốc cho Triệu Nguyệt Nguyệt: "Đi sắc thuốc cho ca ca mày."
Triệu Đại Chí là người đọc sách duy nhất trong nhà ông, mười tuổi đã thi đậu Đồng Sinh, thầy đồ đều nói hắn ta có thiên tư thông minh, ông chỉ mong một ngày nào đó nó trở thành quan lớn, vì vậy mới bằng lòng bỏ tiền ra mời lang trung từ trên trấn về.
Triệu Gia Trụ nhớ tới hôm nay trên trấn nhìn thấy Ngụy Thanh Sơn, ông hừ một tiếng, đều tại hắn!
Triệu Gia Trụ bước vào phòng Triệu Đại Chí: "Đại Chí, con đỡ hơn chưa?"
"Cha, ta muốn ăn gà."
Vẻ mặt quan tâm của Triệu Gia Trụ cứng đờ: "Đại Chí, bây giờ con không thể ăn gà, chờ con khỏe lại cha sẽ mua gà cho con ăn."
Triệu Đại Chí vừa nghe thấy liền đạp chân trên giường giãy nảy: "Ta muốn ăn gà, khụ khụ khụ, ta muốn ăn gà khụ."
Triệu Đại Chí bị phong hàn vốn đã yếu, vừa giãy giụa lại ho lên, mắt hắn thâm quầng, mặt mày tái nhợt, môi bong tróc.
Nghe thấy tiếng động, Thái Xuân Hoa đi vào: "Đại Chí, Đại Chí à."
Bà ta bây giờ nghe không được chữ "gà", vừa nghe thấy liền cảm thấy đau ngực, hai con gà rừng của bà ta, cứ thế mà mất!
Thái Xuân Hoa bước tới đắp chăn cho hắn, Triệu Đại Chí tuy yếu ớt nhưng dù sao cũng là nam nhân trưởng thành, một cước đá văng Thái Xuân Hoa xuống đất: "Ta muốn ăn gà, cho ta gà!"
Thái Xuân Hoa kêu la ối chao, vịn eo đứng dậy: "Được được được, nương đi mua gà cho con, đi mua cho con."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!