Chương 2: (Vô Đề)

Đám trẻ con ngây thơ như phát hiện ra điều gì thú vị, cười khúc khích. Lâm Ngư xấu hổ rụt chân lại. Thái Xuân Hoa không làm giày mới cho cậu, cậu chỉ có thể mang đôi giày cũ rách nát của mình để xuất giá.

Ngụy Thanh Sơn sa sầm mặt nhìn đám trẻ. Chúng không dám cười nữa, một đứa nhát gan oa oa khóc, chẳng còn ai để ý đến đôi giày cũ của Lâm Ngư nữa.

Ngụy Thanh Sơn vững vàng bế Lâm Ngư vào kiệu. Vị thúc công trong họ đến đón dâu hô lớn: "Khởi kiệu!"

Bốn chàng trai lực lưỡng khiêng kiệu lên. Ngụy Thanh Sơn nói gì đó với Ngụy Trụ Tử đang đi phía trước, Ngụy Trụ Tử cười trêu chọc: "Thanh Sơn ca, đây là đang thương tân phu lang đấy à, hahaha."

Mấy người khiêng kiệu cũng cười theo. Ngụy Thanh Sơn tuy vẫn lạnh mặt nhưng dái tai lại lặng lẽ ửng đỏ.

Ngụy Trụ Tử là họ hàng với Ngụy Thanh Sơn, nhỏ hơn hắn vài tuổi, coi như là cùng nhau lớn lên. Dù Ngụy Thanh Sơn lạnh lùng nhưng hắn vẫn nhìn ra được hôm nay Thanh Sơn ca rất vui.

Ngụy Thanh Sơn đi đến chỗ người khiêng đồ cưới phía sau đoàn đón dâu, lấy một chiếc chăn. Nhà họ Triệu chỉ cho hai chiếc chăn xuân mỏng manh, bây giờ mới đầu xuân, thời tiết vẫn còn lạnh.

Hắn không sợ lạnh, hỷ phục cũng chỉ là áo xuân mỏng, nhưng khi nãy ôm phu lang, hắn cảm nhận được hơi lạnh từ người cậu. Đường về còn mất một canh giờ nữa, bị lạnh thì không tốt.

Tuy chăn của nhà họ Triệu mỏng nhưng cũng đủ để giữ ấm. Ngụy Thanh Sơn cầm chiếc chăn mới đi về phía kiệu hoa.

Lâm Ngư đang thắc mắc tại sao kiệu đã được khiêng lên mà vẫn chưa đi thì bỗng có thứ gì đó phủ lên người mình. Qua khe hở của khăn voan, cậu nhìn thấy đó là một chiếc chăn.

Một giọng nói trầm thấp vang lên: "Trời vẫn còn lạnh, đắp tạm lấy."

"Cảm ơn." Lâm Ngư cảm thấy ấm áp trong lòng, nhỏ giọng nói lời cảm ơn. Có lẽ mọi chuyện không tệ như cậu nghĩ?

Đoàn đón dâu vừa đi vừa tấu nhạc, Ngụy tộc thúc cầm tiền mừng rải cho mọi người.

Đám trẻ con lập tức xô đẩy nhau tranh giành. Ngay cả Thái Xuân Hoa cũng vội vàng chạy tới. Bà ta cứ tưởng Ngụy Thanh Sơn nghèo rới mồng tơi, sẽ không rải tiền mừng, không ngờ tên thợ săn nghèo khó này lại rải tiền.

Thái Xuân Hoa chen chúc với đám trẻ con tranh giành tiền mừng dưới đất. Đám trẻ như lũ khỉ, Thái Xuân Hoa làm sao tranh lại chúng, bị xô đẩy đến mức kêu la oai oái.

Những người xung quanh cười nhạo, dù sao cũng là mợ của tân phu lang, bộ dạng tham tiền này thật mất mặt.

Tiền mừng dưới đất bị đám trẻ con cướp sạch, Thái Xuân Hoa chẳng giành được đồng nào, ngược lại còn bị xô ngã xuống đất, tóc tai bù xù, quần áo dính đầy bùn đất.

Thái Xuân Hoa nằm sõng soài dưới đất kêu "ối" một tiếng. Bỗng bà ta thấy một đồng tiền xu nằm lẫn trong đất, vội vàng bò tới nhặt. Một cậu bé khoảng bảy tám tuổi nhanh tay hơn, nhặt được đồng tiền.

Cậu bé cười tươi: "Con nhặt được rồi!"

Một đồng tiền với trẻ con là một khoản tiền tiêu vặt kha khá, dù sao một đồng cũng mua được một cái bánh bột ngô, hai đồng mua được một cái bánh bao chay.

Người trong thôn đều nghèo, trẻ con chẳng có gì ăn, dành dụm được mấy đồng tiền đi chợ mua kẹo ăn cũng là niềm vui. Người lớn không tranh giành, đều nhường cho trẻ con.

Thái Xuân Hoa vốn keo kiệt, chen chúc mãi mới thấy được một đồng tiền, lại bị người ta nhanh tay hơn, tức giận bà ta đẩy ngã cậu bé vừa nhặt được đồng tiền.

Cậu bé ngã phịch xuống đất, khóc ré lên. Mọi người xem náo nhiệt vẫn chưa giải tán, đều nhìn lại.

Một ca nhi tên Trúc ca nhi vội vàng chạy tới đỡ cậu bé dậy: "Thiết Đản, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, ta lau cho con."

Trúc ca nhi này cũng không phải dạng vừa, hỷ phục của Lâm Ngư chính là mua lại của cậu ta. Trúc ca nhi chỉ thẳng vào mặt Thái Xuân Hoa mắng: "Thái thẩm, sao ngươi lại đẩy Thiết Đản nhà ta? Ngươi còn biết phải trái không hả?"

"Đồng tiền đó rõ ràng là ta thấy trước, thằng nhóc này cướp của ta! Hơn nữa tiền mừng là do tướng công Ngư ca nhi rải, đều là của nhà ta!"

"Nhà bà, Triệu Đại Chí mới là thằng nhóc con! Thi tú tài tám năm rồi vẫn không đỗ, ta thấy nên sớm ra đồng làm ruộng đi thì hơn, hừ."

Câu nói này chọc đúng chỗ đau của Thái Xuân Hoa, bà ta lập tức đứng dậy: "Con tiện nhân này nói bậy! Đại Chí nhà ta mười tuổi đã thi đỗ đồng sinh, thầy đồ nói, Đại Chí nhà ta sau này sẽ làm quan huyện, Thiết Đản nhà ngươi mới là đứa suốt ngày chỉ biết lăn lộn ngoài đồng, đồ vô dụng!"

"Ngươi! Làm quan huyện cái nỗi gì, ta thấy cả đời này nó chỉ làm đồng sinh thôi, đến cả làm chưởng quỹ ở trên trấn cũng không đủ tư cách, ta khinh!"

Hai người túm tóc nhau đánh lộn. Triệu Đại Chí đang thò đầu ra cửa xem náo nhiệt vội vàng rụt đầu lại, lẩm bẩm: "Thật là mất mặt, thật là mất mặt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!