Chương 13: (Vô Đề)

Ngụy Thanh Sơn dịu giọng: "Lâm Ngư, nhìn ta, nhìn ta."

Ngụy Thanh Sơn nhìn chăm chú vào mắt Lâm Ngư: "Ta tin đệ, ta không giận, ta chỉ giận vì đệ bị người ta bắt nạt mà ta lại không ở bên cạnh đệ. Đệ là phu lang của ta, ta sẽ bảo vệ đệ."

Lâm Ngư chớp chớp mắt, một giọt nước mắt lớn lại rơi xuống: "Thật, thật sao?"

"Thật."

Nói xong, Ngụy Thanh Sơn cúi đầu hôn lên môi tiểu phu lang. Mắt Lâm Ngư dần mở to, ngẩn người một lúc mới phản ứng lại, nấc lên một tiếng, quên cả khóc.

Thấy tiểu phu lang không khóc nữa, Ngụy Thanh Sơn mới yên tâm: "Về nhà thôi, giúp ta xách thịt, hai tay ta đều bận rồi, không thể dắt tiểu phu lang của ta được."

Ngụy Thanh Sơn nhặt đồ đặt dưới đất lên, Lâm Ngư ngây người nhận lấy thịt và giỏ trái cây.

Ngụy Thanh Sơn lúc này mới rảnh một tay, một tay xách lồng gà, một tay dắt tiểu phu lang ngốc nghếch của mình về nhà.

Trên đường đi, Lâm Ngư không dám ngẩng đầu, để mặc Ngụy Thanh Sơn dắt đi. Ngụy Thanh Sơn tin tưởng y, Ngụy Thanh Sơn đã hôn y, nỗi sợ hãi trong lòng tan biến, trong đầu chỉ còn lại nụ hôn nhẹ nhàng vừa rồi.

Nhiều năm sau, vào một đêm nọ, Lâm Ngư lại nhắc đến chuyện này: "Thanh Sơn, huynh có biết không, ngày đó nếu huynh không tin ta, ta đã đi tìm a mẫu rồi, ta rất sợ, rất sợ bị huynh bỏ rơi, rất sợ phải quay lại nhà họ Triệu."

Bên này, Ngụy Thanh Sơn đã dỗ dành phu lang xong, dẫn y rời đi, bên kia nhà họ Triệu rối loạn cả lên.

Vì hai con gà rừng và thịt bị lấy mất, Thái Xuân Hoa tức đến ngất xỉu, Triệu Đại Chí vẫn còn đang vùng vẫy trong chum nước.

Tuy thời tiết đã ấm áp hơn một chút, nhưng Triệu Đại Chí vẫn mặc trường bào bằng vải bông mỏng, hắn tự mình bò ra khỏi chum nước, môi tím tái vì lạnh, nằm bẹp dưới đất thở hổn hển.

Triệu Gia Trụ nhìn người này lại nhìn người kia, cuối cùng vẫn đỡ con trai mình dậy trước: "Đại Chí, Đại Chí à."

Một mình ông ta không đỡ nổi Triệu Đại Chí đang nằm dưới đất, chỉ có thể kéo hắn vào nhà: "Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt! Còn không mau đi đun nước nóng!"

Triệu Nguyệt Nguyệt vội vàng chạy vào bếp đun nước. Triệu Gia Trụ sợ quần áo ướt của Triệu Đại Chí làm ướt giường, liền kéo hắn ra phòng khách, hai tay cởi bỏ quần áo ướt của Triệu Đại Chí, hắn run cầm cập vì lạnh.

"Con trai của ta, đợi một chút, đợi một chút, đợi muội muội con đun nước nóng xong rồi hãy lên giường nằm."

Triệu Đại Chí cứ thế trần truồng run rẩy trong phòng khách. Xong xuôi với Triệu Đại Chí, Triệu Gia Trụ lại kéo người còn lại trong sân vào nhà, ông ta mồ hôi nhễ nhại, thật sự mệt chết ông ta rồi, ngươi nói xem, đang yên đang lành, sao lại đi chọc vào tên thợ săn hung dữ kia chứ.

Triệu Đại Chí bị cảm lạnh nặng, Thái Xuân Hoa cũng ôm ngực kêu đau trên giường, không thể nào quên được hai con gà rừng kia, cứ nghĩ đến là bà ta lại đau ngực.

Còn Triệu Gia Trụ thì lôi sính lễ của Lâm Ngư ra, Triệu Đại Chí bệnh nặng, ông ta vừa xót tiền, vừa sợ con trai mình có mệnh hệ gì, nên mua thuốc cũng không dám cho thầy lang kê thuốc đắt tiền.

Ngụy Thanh Sơn và Lâm Ngư về đến nhà cũng đã quá trưa, hai người tay xách gà, tay xách thịt, hắn cũng lười giải thích với người trong làng, liền dẫn Lâm Ngư đi đường vòng qua núi sau về nhà.

Việc đầu tiên khi về đến nhà là Ngụy Thanh Sơn đun nước cho tiểu phu lang lau mặt, thật là, đi một chuyến ra ngoài, chẳng dễ gì mới thấy y có chút tinh thần, giờ thì hay rồi, tiểu phu lang của hắn lại ủ rũ.

Lúc này, hai người còn chưa ăn cơm trưa, Lâm Ngư tâm trạng bất an cũng không thấy đói, nhưng y sợ Ngụy Thanh Sơn đói, nên cố gắng vào bếp nấu cơm.

Ngụy Thanh Sơn bảo y vào phòng nghỉ ngơi, y cũng không chịu, Ngụy Thanh Sơn cũng không nói gì nữa, bận rộn một chút cũng tốt, nếu không ngồi không lại suy nghĩ lung tung.

Thức ăn thừa từ hôm cưới đã hết, Lâm Ngư liền cán mì, miếng thịt kia cũng đã để hai ngày rồi, Lâm Ngư sợ hỏng nên mang ra thái.

Ngụy Thanh Sơn ngồi bên bếp lửa giúp y nhóm lửa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn phu lang của mình.

Lâm Ngư phi thơm toàn bộ miếng thịt ba chỉ, múc ra một phần lớn, rồi cho rau dại vào xào, cứ như vậy làm một nồi mì thịt rau dại.

Y múc cho Ngụy Thanh Sơn một bát lớn, còn mình thì múc nửa bát, hai người ngồi trong sân ăn.

Ngụy Thanh Sơn cũng đói rồi, bưng bát lên ăn, tay nghề nấu nướng của Lâm Ngư rất tốt, cho dù chỉ là món mì đơn giản cũng rất ngon, lúc xào thịt có cho ớt khô và tỏi vào, trên bát mì nổi một lớp dầu vàng óng, kết hợp với rau xanh trông rất đẹp mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!