Khi mặt trời sắp lặn, Lâm Ngư chuẩn bị đi nấu cơm. Dù đã thành thân với Ngụy Thanh Sơn, y vẫn hơi ngại gọi tên hắn, mân mê vạt áo một lúc mới lên tiếng: "Thanh Sơn, tối nay huynh muốn ăn gì?"
"Cái gì cũng được."
"Bánh hành được không?"
"Được."
Nhận được câu trả lời chắc chắn của Ngụy Thanh Sơn, Lâm Ngư mới đi vào bếp. Ngụy Thanh Sơn cũng đi theo phụ giúp. Hắn rất thích nghe tiểu phu lang gọi tên mình, mỗi lần nghe đều cảm thấy trong lòng như có gì mềm mại chạm vào, tiếc là phu lang nhà hắn ít nói, nếu y có thể nói chuyện với hắn nhiều hơn thì tốt biết mấy.
Tay nghề Lâm Ngư rất tốt, bánh hành được nướng vàng đều hai mặt. Bây giờ y đã dám dùng dầu ăn rồi, Ngụy Thanh Sơn đã nói, hắn ăn no mới có sức làm việc, y phải chăm sóc Ngụy Thanh Sơn cho tốt, cố gắng để hắn ăn uống thoải mái.
Ngụy Thanh Sơn ngồi bên bếp nhóm lửa, hắn cao lớn, ngồi bên bếp trông có vẻ chật chội, hai chân không biết để đâu cho thoải mái, tư thế này Lâm Ngư nhìn cũng thấy khó chịu.
Ngụy Thanh Sơn vừa nhóm lửa vừa nói chuyện với Lâm Ngư: "Sau này trong nhà thiếu gì thì cứ nói với ta."
"Vâng."
"Sau này ta lên núi săn bắn, đệ ở nhà tự chăm sóc mình cho tốt."
"Vâng."
Dù Ngụy Thanh Sơn nói gì, Lâm Ngư cũng ngoan ngoãn gật đầu. Thực ra Ngụy Thanh Sơn muốn tiểu phu lang nói chuyện với mình nhiều hơn.
"Hai hôm nay ta sẽ cuốc xới miếng đất trống trong sân, sau này giao cho đệ trồng trọt."
Nhắc đến chuyện này, Lâm Ngư ngẩng đầu lên: "Thật sao?"
"Sao thế, đó là đất của nhà mình mà, đệ muốn trồng gì thì trồng. Trước kia ta thường lên núi săn bắn, rau trồng cũng chẳng ai chăm sóc. Đệ muốn trồng gì? Hôm nào ta đi mua ít hạt giống về."
"Muốn trồng bí ngô, bí đao, củ cải." Vì những thứ này có thể dự trữ được qua mùa đông, mùa đông ít rau, có thể ăn những thứ này.
"Trồng thêm dưa chuột nữa, mùa hè trộn ăn cho mát."
"Vâng!"
Ngụy Thanh Sơn khéo léo dẫn dắt tiểu phu lang nói chuyện với mình, phu lang nhà hắn quá ít nói, lại nhút nhát, như một con ốc sên nhỏ, vừa chạm vào là rụt vào trong vỏ.
Mùi thơm từ trong nồi bay ra, Ngụy Thanh Sơn chỉ cần hơi ngẩng đầu là thấy những chiếc bánh vàng ruộm, điểm xuyết những cọng hành xanh mướt, bánh này thơm hơn cái bánh ba văn tiền mua hôm nay nhiều.
Ngụy Thanh Sơn cầm lấy ngay, cuộn chiếc bánh hành lớn lại, cắn một miếng, lớp vỏ giòn tan rơi xuống, ngon! Ngon hơn bánh khô hắn vẫn ăn không biết bao nhiêu lần!
Buổi tối, Lâm Ngư nướng bánh, hâm nóng lại thức ăn thừa, lại làm thêm một món rau trộn. Tối nay y không nấu cháo nữa, trong nhà chỉ có một cái nồi sắt lớn, nếu nấu cháo nữa thì trời sẽ tối mất.
Tiền bà bà nhà bên cạnh thò đầu ra, nhà Ngụy Thanh Sơn hôm nay ăn gì mà thơm thế! Sao bà cứ cảm thấy từ ngày Ngụy Thanh Sơn cưới vợ, nhà hắn lúc nào cũng thoang thoảng mùi thịt.
Hai người bê bàn ra sân, ăn cơm dưới ánh hoàng hôn. Ngụy Thanh Sơn cuộn bánh hành với thịt, hơi ngấy thì ăn thêm một miếng rau trộn chua cay.
Hắn một mình ăn hết ba cái bánh, Lâm Ngư cũng ăn được một cái rưỡi.
Buổi tối, Ngụy Thanh Sơn lấy chiếc hộp gỗ nhỏ giấu trong tủ ra, đổ hết lên bàn. Lâm Ngư nghe tiếng leng keng của đồng xu, ngẩn người ra.
Ngụy Thanh Sơn gọi người đang ngẩn ngơ lại: "Sau này trong nhà chỉ có hai chúng ta, sau khi tổ chức hôn lễ xong thì chỉ còn lại chừng này tiền, ta giao hết cho đệ giữ, thiếu gì thì cứ mua, hai ta cùng nhau tích cóp."
Trên bàn có hai thỏi bạc nhỏ, còn lại là đồng xu. Lâm Ngư chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, cẩn thận sờ vào thỏi bạc nhỏ, lạnh lẽo.
Ngụy Thanh Sơn bật cười, tiểu phu lang trông thật đáng yêu.
Ngụy Thanh Sơn để y thỏa mãn: "Đệ đếm đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!