Chương 9: (Vô Đề)

Chap 17: Giống nhau

Mùa đông buông xuống, lặng yên không một tiếng động. Mùa đông Singapore không lạnh nhưng mưa nhiều.

Năm giờ chiều, tôi tan tầm. Lúc này trời đang mưa.

Một ngày trước tôi nhận được điện thoại của Diêu Khiêm Mặc, anh ta họp lớp, không có bạn gái.

Tôi không muốn liên quan đến cuộc sống của Diêu Khiêm Mặc, nhưng ở nhà của anh ta, nói ra lời cự tuyệt, tôi làm không được. Chần chờ, đến cuối cùng vẫn là đồng ý.

Nhưng anh ta nói muốn tới đón tôi lúc tan tầm, tôi dứt khoát từ chối. Lúc tan tầm là giờ cao điểm, đường rất đông. Tôi đứng ở bên đường, sắc trời u ám, mưa mù mịt tầm mắt. Một chiếc xe dừng trước mặt tôi.

Cửa xe kéo xuống.

"Không phải anh cố ý đến đón em." Diêu Khiêm Mặc nhún vai nói xong, nhếch môi cười, "Lên xe đi."

Tôi hơi khom lưng, nhìn người ngồi ở ghế phụ, mím môi, trong đầu giãy dụa một chút, vẫn quyết định lên xe.

Hồ tổng."

Tôi chủ động chào hỏi, Hồ Khiên Dư ngồi ở ghế phụ vẫn như cũ lạnh lùng nghiêm mặt, xuyên qua kính chiếu hậu liếc mắt nhìn tôi một cái rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

Khuỷu tay Diêu Khiêm Mặc khẽ đẩy hắn, lại chuyển hướng đến tôi, "Bây giờ là giờ tan tầm, anh ta không phải cấp trên của em, em không phải là nhân viên của anh ta, không cần câu nệ như vậy."

Tôi cười, đối với việc này từ chối cho ý kiến. Tôi cùng Hồ Khiên Dư có một tầng quan hệ khác, Diêu Khiêm Mặc làm sao biết được.

Trái lại thái độ của Hồ Khiên Dư, rõ ràng là muốn giấu diếm.

Như vậy cũng đúng ý, tôi phối hợp vào trong xe, ai cũng không để ý đến, lơ đãng nhìn ngoài cửa sổ.

Xe dừng ở khách sạn Tân Hải.

Diêu Khiêm Mặc đến bãi đỗ xe, để lại mình tôi đối mặt cùng Hồ Khiên Dư.

Hồ Khiên Dư đi ở phía trước, theo sự chỉ dẫn của phục vụ, chúng tôi tiếp tục sắm vai người lạ.

Không ngờ hắn đột nhiên dừng lại, quay người chặn lấy tôi.

"Hai người rất thân?"

Tôi bất ngờ, giương mắt nhìn hắn khó hiểu.

Hắn dường như cảm thấy bực mình, nắm mạnh lấy cổ tay tôi: "Em, cùng Diêu Khiêm Mặc rất thân?"

Tôi hiểu ra, làm bộ ngoan ngoãn suy nghĩ: "Coi như vậy đi!"

"Cái gì gọi là coi như vậy đi?"

Biểu tình trên mặt hắn gần như là mỉm cười.

"Chúng tôi học cùng trường." Tôi bổ sung.

"Chỉ như vậy thôi?"

"Ừm!"

"Em cùng em gái anh ta rất thân?"

Người này nhắc đến Lộ Tây làm tôi có chút kinh ngạc, lập tức che dấu, thả nhiên đáp: "Ừm!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!