Chương 25: Phiên Ngoại 1

Phiên ngoại 1 

Lý Mục Thần:

"Tôi lại một lần nữa xem nhẹ hắn …"

Đây là câu trả lời của Thác Ni sau khi tôi đem chuyện Hồ Khiên Dư xuất viện nói với ông ta.

Nói những lời này, ông ta cười.

Tôi đến gặp Thác Ni, thứ nhất là thông báo tình trạng kinh doanh Hoàn Cầu trong tháng, thứ hai là còn có mục đích riêng, muốn thử thăm dò xem tiếp theo ông ta có hành động gì.

Chiếc xe đâm vào Hồ Khiên Dư là loại xe bình thường, lực đâm không lớn, nhưng tốc độ xe rất nhanh. Sau khi giải phẫu, nguyên một tháng này Hồ Khiên Dư vẫn nằm viện quan sát, tuy rằng cơ thể còn suy yếu nhưng hôm trước đã có thể xuất viện.

Thời gian một tháng này, Vi Linh ngày đêm ở bệnh viện, tôi đi thăm, thấy cô ấy vẫn không nề hà gì chăm sóc Hồ Khiên Dư. Rốt cuộc tôi đã hiểu, người con gái này, tôi chiếm không được.

Nhưng những lời này của Thác Ni làm cho tôi đầy nghi hoặc.

Tôi không thể xác định, "hắn" trong miệng Thác Ni có phải hay không chỉ Hồ Khiên Dư.

"Hồ Khiên Dư có thể tránh được một kiếp, có lẽ ngài cũng nên buông tha. Cứ cho là vì Vi Linh."

Đối với đề nghị của tôi ông ta không có ý kiến gì, một lát sau cười cười, có chút tiếc nuối nhìn về phía tôi: "Trước kia tôi để ý đến cậu chính là vì cậu đối với Vi Linh có một chút chân tình. Nhưng bây giờ tôi khuyên cậu một câu, dừng lại đi. Đứa con gái ngu xuẩn kia của tôi không thuốc nào cứu được nữa rồi."

Miệng tôi công thức hóa đáp lại ông ta, "Xin lỗi, đây là chuyện cá nhân của tôi."

Đại ý là – chuyện của tôi cùng Lâm Vi Linh không cần ông ta nhúng tay – Thác Ni nghe hẳn là hiểu được.

************

Về vấn đề này, Thác Ni cũng không nói nhiều, chỉ là chống người, khó khăn ngồi xuống, thử với chiếc xe lăn bên cạnh giường bệnh, vài lần đều không được. Lúc này ông ta mới nhìn về phía tôi: "Đỡ tôi lên xe lăn."

Tôi dừng một chút, bước nhanh đến, đi vào bên giường bệnh, đỡ ông ta lên xe."

Ông ta ý bảo tôi đưa đến bên cửa sổ.

Tôi nghe theo.

Thác Ni nhìn bên ngoài, cũng không biết nhìn cái gì, trầm mặc hồi lâu, đột nhiên mở miệng: "Tôi có thể nói cho cậu, vụ tai nạn lần này không hề quan hệ đến tôi."

Tôi đang nhìn ngoài cửa sổ, nhất thời ngây người, lúc này nghe vậy, ngạc nhiên thu hồi tầm mắt đang băn khoăn ngoài trời, khó tin nhìn về phía Thác Ni.

Theo tôi biết, không lâu sau khi Hồ Khiên Dư gặp chuyện không may, Vi Linh gọi điện cho Thác Ni. Ông ấy cũng không có phản ứng gì, đối với tất cả dường như là giữ thái độ cam chịu.

Tôi không khỏi nhớ lại câu nói của Thác Ni khi nãy: Tôi là một lần nữa xem nhẹ hắn …

Tôi khó khăn liên kết, do dự hồi lâu, giọng nói cứng nhắc hỏi: "Ý ông là, tai nạn xe cộ kia kì thật chính là do Hồ Khiên Dư …"

Ông ta chặn tôi lại, giọng nói gần như là khen ngợi, nhưng vẫn như trước làm cho người ta thấy sợ: "Tôi thật may mắn vì không nhìn nhầm người. So với Vi Linh, cậu thông minh hơn nhiều lắm."

Thác Ni đã ở trong hoàn cảnh này cũng không tất yếu phải che dầu điều gì, tôi cũng không hà tất phải hoài nghi những điều ông ta nói là thật hay giả. Nhưng, đáp án ông ta nói cho tôi, quá mức làm cho người ta khiếp sợ.

Tuy nhiên, trong lòng tôi vẫn còn nghi hoặc, lúc này nghi hoặc lại càng sâu: "Tại sao không nói cho Vi Linh?"

Nếu chân tướng sự việc quả nhiên như lời Thác Ni nói, vậy Vi Linh vì chuyện Hồ Khiên Dư bị thương mà gần như điên mất là cỡ nào đáng thương?

Cô ấy vì một người đàn ông như vậy mà dễ dàng buông Hoàn Cầu, không tiếc cùng Thác Ni trở mặt, lại không ngờ rằng người đàn ông đó lại luôn luôn lừa mình.

Người như Hồ Khiên Dư nào có một chút gì gọi là chân tình?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!