Chap 32: Do dự (P26)
Lâm Vi Linh:
Tôi ngu ngơ trái qua toàn bộ quá trình buổi lễ, đầu óc vẫn dừng ở một cảnh vô cùng khiếp sợ phía trước, không thể phục hồi.
Cho đến khi có người lớn tiếng gọi: "Lâm tiểu thư, Lâm tiểu thư!"
Tôi lắc đầu ánh mắt mới có thể nhìn rõ trở lại, quay về nhìn phía tiếng gọi. Người gọi tôi là nhân viên nhà tang lễ, anh ta thấy tôi định thần lại liền đưa qua một cành cúc trắng: "Hoa của cô."
Tôi cuống quýt đỡ lấy.
Tay cầm cành hoa không tự chủ được lại cứng lại.
Màu trắng, màu tượng trưng cho sự thuần khiết, lúc này lại là che dấu một sự thật kinh hoàng.
Cách đó không xa, linh cữu sắp hạ táng.
Tôi nhìn chằm chằm mặt gỗ bóng loáng hồi lâu, tay bất giác xiết chặt, cành hoa bị tôi bẻ gẫy.
Nhưng trong nháy mắt liền có người đưa qua cho tôi một cành hoa khác.
"Cảm ơn …" Tôi đang muốn nói tiếp, vừa ngẩng đầu nhìn người này, tay liền dừng ở giữa chừng.
Lý Mục Thần thấy tôi bất động liền đem hoa nhét vào tay tôi. Tiện đà, tầm mắt anh ta hướng qua bả vai tôi, nhìn cách đó không xa.
Tôi sợ hãi, quay đầu nhìn, quả nhiên, người Lý Mục Thần nhìn là Hồ Khiên Dư.
Hồ Khiên Dư cùng Lý Mục Thần đối diện trong chốc lát, khuôn mặt thân trầm. Sau đó, Hồ Khiên Dư nói với Hồ Hân một tiếng, hướng chúng tôi đi tới.
Tôi quay đầu, nói nhỏ với Lý Mục Thần: "Anh đi đi!"
"Vi Linh …"
"Anh quên? Tôi đã thương lượng với Thác Ni, bây giờ, tôi muốn tự mình lựa chọn."
Anh ta im lặng, nhìn tôi vô cùng thất vọng.
"Không cần Thác Ni thay tôi lựa chọn, càng không cần anh chúng tay!"
Một chữ "càng" này, tôi nói ra rất nặng, sắc mặt Lý Mục Thần trầm xuống như bị thương, cuối cùng vẫn lựa chọn rời đi.
Trước khi rời đi, Lý Mục Thần đặt một thứ vào trong tay tôi: "Của Thác Ni. Lúc đi thăm Lộ Tây, đem thứ này giao cho cô ấy."
Nói xong rảo bước.
Tôi nhìn bóng Lý Mục Thần, đưa tay xem thứ anh ta đặt vào.
Mở chiếc hộp, bên trong là ảnh chụp Lộ Tây.
Tôi cất vào trong túi, xoay người, đối diện với Hồ Khiên Dư đang bước đến.
"Lý Mục Thần tìm em …"
Tôi gật đầu: "Nói chút chuyện di chúc."
Nghe vậy, Hồ Khiên Dư nhíu mày, tầm mắt nhìn kĩ mặt tôi một lần, sau đó chằm chằm vào mắt.
Hắn luôn muốn nhìn thấu suy nghĩ trong lòng tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!