Chương 23: (Vô Đề)

Chap 32: Do dự (P21) 

Từ sau khi kết hôn cùng Diêu Lộ Tây, tôi chuyển ra khỏi nhà. Sau đó, không ở khách sạn của Hằng Thịnh thì ở bệnh viện. Mấy ngày nay phóng viên săn đuổi, cũng không thể ở lại Hằng Thịnh, chỉ có thể đến ở cùng Vi Linh.

Cũng trong thời gian này, tôi đã phái người đi sửa sang lại khu biệt thự ở Sentosa Cove.

Bây giờ có thể dùng luôn, không cần chờ.

Vi Linh rất nhẹ, cũng không áp sát vào tôi, nhưng nhiệt độ bên ngoài rất cao, chỉ trong chốc lát mồ hôi tôi tuôn ra như tắm.

Lần đầu tiên tôi cảm nhận sâu sắc được, mùa hè Singapore nóng thế nào.

Con đường bên ngoài bệnh viện có biển chỉ dẫn. Trạm xe điện gần nhất cách bệnh viện chắc hẳn không xa. Trên lưng không hề có động tĩnh, tôi không khỏi lo lắng quay đầu nhìn.

Vi Linh mệt mỏi nhắm mắt lại giống một đứa trẻ. Tôi chỉ hy vọng cô ấy là một đứa trẻ, giống như bây giờ, không quá mức tự cho mình là thông minh.

Nhưng không thể phủ nhận, ban đầu hấp dẫn tôi chính là sự "thông minh đến ngốc nghếch" này.

Tôi còn nhớ rõ khi đó cô ấy xuất hiện ở đại sảnh Hằng Thịnh, mặt cúi xuống mong cho tôi không chú ý đến. Cô ấy không biết rằng, mặc dù tôi đứng nói chuyện trước mặt hai nhân viên lễ tân, nhưng từng tiếng hít thở của cô ấy đều đập vào tai tôi, rõ ràng vô cùng.

Sau đó, tôi quay đầu nhìn bóng dáng cô ấy rời đi.

Cô ấy vĩnh viễn không biết rằng, một thân âu phục, bước chân vội vã trốn tránh của mình động lòng người đến cỡ nào.

Chưa bao giờ có một người có thể làm tôi xúc động như vậy.

Nhìn bóng dáng cô ấy biến mất, tôi ở trong lòng nói: Lâm Vi Linh, trò chơi của chúng ta, bây giờ mới chính thức bắt đầu …

Thời gian còn nhiều …

*****

Tôi không thể đi ra bằng cổng chính. Lúc này bên ngoài bệnh viện đã có rất nhiều phóng viên chặn đường.

Tai nạn xảy ra một giờ, paparazzi đã chạy đến án ngữ mỗi góc ở cổng bệnh viện.

Xe cộ cũng không thông.

Tôi vừa xuất hiện, lập tức có phóng viên tinh mắt nhận ra, hô lên một tiếng, dẫn cả một người mang ống kính lao tới vây quanh.

Ban ngày, ánh đèn flash chiếu vào mà làm người ta không mở được mắt.

Vi Linh lúc này cũng trượt xuống.

Trước những ngòi bút giết người này, thanh danh của tôi đã sớm bị vày xéo chẳng ra gì, nhưng Vi Linh thì không thể bị lộ mặt, nếu bộ dáng lúc này của cô ấy bị chụp được, không biết giới truyền thông sẽ viết ra những cái gì.

Tôi nhanh chóng xoay người, cởi áo khoác che lấy cô ấy, kéo trở về.

Chúng tôi vất vả đi ra khỏi cửa sau.

Không thể tiếp tục đi bộ, tôi bắt một chiếc taxi. Cô ấy không muốn ngồi cũng không còn cách nào khác. Tôi ôm cô ấy tiến vào, nhanh chóng bảo lái xe khởi động, chỉ sợ cô ấy chạy thoát.

Cô ấy đối với việc đi xe thực sự sợ hãi.

Xem ra tôi đã đánh giá quá cao năng lực thừa nhận của cô ấy.

Xe chạy đến Sentosa Cove, xuống xe, chung quanh đều là khu biệt thự, cũng yên tĩnh hơn rất nhiều

Về nhà, tôi đưa cô ấy lên phòng ngủ, sau đó vào phòng tắm pha nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!