Chương 18: (Vô Đề)

Chap 31: Đa suyễn (P11) 

Tôi quay đầu nhìn Bành Sùng Liêm. Lúc này Bành Sùng Liêm đang bị Diêu Khiêm Mặc ngăn lại, tôi loáng thoáng nghe thấy anh ta nói: "Bành tổng, xe của tôi có chút vấn đề, tôi ngồi nhờ xe anh được không?"

Bây giờ tôi cũng lười phản kháng, ngoan ngoãn ngồi vào xe Hồ Khiên Dư.

Thấy tôi hợp tác, hắn dường như cũng tiêu khí, trầm mặc lái xe.

Tôi nghĩ Hồ Khiêm Dư kéo tôi đến nhất định có chuyện chất vấn.

Ví dụ như, tại sao tôi lại xuất hiện ở đây, tại sao lại liên quan đến Hoàn Cầu.

Nhưng không như những gì tôi nghĩ, Hồ Khiên Dư vẫn giữ im lặng.

Một hồi lâu, tôi có điện thoại, tôi nhìn màn hình, là từ Singapore gọi đến.

Tôi nhấc máy, đối phương vào đề luôn: "Lâm tiểu thư, xin lỗi, chiếc xe đó chúng tôi không điều tra được."

Tôi thở dài: "Phiền anh cứ tiếp tục."

"Lâm tiểu thư, đây là cô làm khó chúng tôi rồi…"

Tôi không nói chuyện chờ anh ta nói tiếp.

"… Ngoài việc biết đó là chiếc Audi màu đen, từ khu mộ Bidadari đi ra, tư liệu gì chúng tôi cũng không có. Từ khu mộ đi ra có rất nhiều con đường, lưu lượng xe cộ mỗi ngày lại lớn như vậy, băng ghi hình giao thông chúng tôi cũng đã xem mấy lần, thật sự không điều tra được."

"Tại sao lại không điều tra được, tên chủ xe đã nói với anh, là D …"

Tôi đột nhiên ý thức được thiếu chút nữa đem tên David Yang này thốt ra, nhanh chóng ngậm miệng lại.

Nghĩ đến Hồ Khiên Dư còn ngay bên cạnh, tôi không tiện nhiều lời, chỉ có thể kết lại: "Bây giờ không tiện, tôi sẽ liên lạc với anh sau."

Nói xong vội vàng cúp máy.

Tầm mắt tôi không khỏi nhìn vào gương chiếu hậu, phát hiện ánh mắt Hồ Khiên Dư đang xuyên qua đó nhìn mình.

Tôi di chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ không chịu nhìn hắn.

Lúc này, Hồ Khiên Dư rốt cuộc cũng mở miệng: "Vi Linh, chơi đùa bình thường thế nào anh mặc kệ em, nhưng đừng quá đáng."

Hồ Khiên Dư nghiêm mặt cảnh cáo tôi.

Tôi vẫn như trước không nhìn hắn, xem chính mình phản xạ qua cửa xe, khóe miệng cong lên cười.

Nụ cười của tôi còn chưa kịp tắt, trong phút chốc, Hồ Khiên Dư bỗng nhiên chuyển mạnh tay lái.

Lốp xe vang lên tiếng "Kéttt" chói tai, trong nháy mắt, xe thay đổi phương hướng chạy về làn đường đối diện.

"Anh!"

Tôi chỉ kịp kêu lên một chữ, Hồ Khiên Dư rướn người đạp chân ga, xe chạy giống như tên phi, phóng như bay trên đường.

Cảnh tượng ngoài cửa xe lóe lên ở trước mắt tôi.

Tôi nhìn đoàn xe Bành Sùng Liêm ở làn đường đối diện vụt qua.

Tôi không biết Hồ Khiên Dư này rốt cuộc đang đùa cái gì, tự không chế bản thân mình khách khí hỏi hắn: "Hồ tổng, khách sạn Hoàn Cầu không phải đi đường này, đây là muốn đi đâu?"

"Đi đâu? A ….."Hồ Khiên Dư lạnh mắt cười yêu ớt, dường như là từ kẽ răng nhả ra hai chữ: "Sân bay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!