If 08
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Cửa đóng lại.
Cặp sách rơi xuống đất.
Lương Huấn Nghiêu nói: "Niên Niên, em có biết là—"
Lương Tụng Niên không cho anh cơ hội để nói những lời khuyên bảo, cậu kiễng chân hôn lên môi anh, nói: "Em biết mà."
Cuộc gặp gỡ vượt ngàn dặm xa xôi này, không đơn thuần chỉ là nỗi nhớ nhung, Lương Tụng Niên cảm thấy đôi chân mình bỗng chốc hẫng hụt, lòng bàn tay, Lương Huấn Nghiêu vững vàng đỡ lấy mông cậu, ép cậu lên cánh cửa. Rõ ràng là tư thế hoàn toàn bị động, nhưng cậu lại chủ động vòng lấy cổ Lương Huấn Nghiêu, giọng mềm mại hỏi: "Vậy… giờ chúng mình đang ở giai đoạn nào, anh có biết không?"
"Giai đoạn nào?"
Lương Tụng Niên cắn tai anh: "Giai, đoạn, mặn, nồng."
Giọng điệu như thể đang trách móc "sao đến câu hỏi đơn giản thế này mà cũng không trả lời được".
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ: "Đúng vậy, giai đoạn mặn nồng."
Vừa dứt lời, nụ hôn nồng cháy ập xuống.
Môi lưỡi giao hòa, lúc mới bắt đầu kỹ năng hôn của cả hai đều không mấy điêu luyện, có lẽ là do không thầy tự thông hoặc cũng có thể là do ai đó âm thầm học trộm, tóm lại là hiện tại nhịp điệu của cả hai hoàn toàn đồng bộ, không còn xuất hiện tình trạng không thở nổi nữa, và cũng chính vì thế, nụ hôn càng thêm sâu sắc và triền miên.
Lương Tụng Niên nghĩ: Đây có phải là cái gọi là "sức hút sinh lý" trong truyền thuyết không nhỉ? Hình như là thế, nếu không thì chẳng thể nào giải thích được sự bốc đồng và nhiệt huyết của cậu. Cái sự yêu thích này mãnh liệt đến mức khiến cậu lờ mờ cảm nhận được rằng cả đời này sẽ chỉ có một lần duy nhất.
"Niên Niên qua năm mới hình như béo lên một chút rồi."
Bên tai vang lên giọng nói đầy ý cười của Lương Huấn Nghiêu, Lương Tụng Niên sực tỉnh, suy nghĩ một lát mới phản ứng lại: "Làm gì có, là do dạo này anh lười tập gym nên lực cánh tay yếu đi thì có!"
Cậu chẳng hề có chút áy náy nào, ôm chặt cổ Lương Huấn Nghiêu, lặp đi lặp lại: "Anh yếu đi rồi Lương Huấn Nghiêu, sao giờ anh yếu thế hả, mới ôm một tí mà đã không bế nổi rồi."
Thế là cậu bị Lương Huấn Nghiêu trừng trị, Lương Huấn Nghiêu bỏ ra một bàn tay, vỗ nhẹ lên mông cậu một cái.
Lương Tụng Niên cuối cùng cũng chịu yên lặng, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt Lương Huấn Nghiêu, cả hai không ai lên tiếng, bầu không khí dần trở nên mập mờ. Trong lòng cũng biết bước tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, Lương Tụng Niên muộn màng sinh ra vài phần căng thẳng, dời tầm mắt đi, nói: "Em vẫn chưa tham quan nhà anh đâu."
Cậu cứ ngỡ Lương Huấn Nghiêu sẽ đặt mình xuống, kết quả Lương Huấn Nghiêu trực tiếp bế cậu đi về phía phòng khách.
Cậu giống như một chú gấu Koala, Lương Huấn Nghiêu là thân cây của cậu. Cậu được bế đi quanh phòng khách một vòng, rồi đi thẳng về phía trước, hướng về phía phòng khách phụ, giống như những gì anh đã nói lúc trước, không hề có lấy một dấu vết của người sinh hoạt.
Cậu vừa cảm thán căn nhà quá rộng, vừa nói: "Sao trống trải thế này, chẳng có chút không khí Tết nào cả vậy?"
"Niên Niên đến rồi là có không khí Tết ngay thôi."
Lương Tụng Niên cười hì hì nhào vào lòng Lương Huấn Nghiêu, để chóp mũi anh tựa lên vai mình, "Vậy anh ngửi cho kỹ mùi của em đi."
Lương Huấn Nghiêu hít một hơi thật sâu.
Cuối cùng tiến vào phòng ngủ.
Giường của Lương Huấn Nghiêu màu đen, khung giường đen, gối và chăn cũng đen, may mà rèm cửa màu trắng, nếu không Lương Tụng Niên cứ tưởng mình vào cái nơi kỳ quái nào đó rồi, dường như hễ nằm lên giường là sẽ bị lỗ đen hút vào vậy. Cậu được Lương Huấn Nghiêu nhẹ nhàng đặt nằm xuống chăn, giây tiếp theo, Lương Huấn Nghiêu đã phủ lên người cậu.
Quấn quýt một lúc, Lương Huấn Nghiêu giọng khàn đặc nói: "Mặc dù anh cũng rất muốn, nhưng hôm nay không thể làm đến bước cuối cùng được."
"Tại sao?"
"Vì anh chưa chuẩn bị trước, ở nhà cũng không có bao cao su."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!