If 06
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Có rất nhiều chuyện, nếu không yêu đương thì sẽ chẳng thể nào biết được.
Ví dụ như Lương Tụng Niên phát hiện mình cực kỳ thích hôn Lương Huấn Nghiêu, trước đây cậu còn cảm thấy Lương Huấn Nghiêu chủ động hơn, nhưng giờ đây khi cậu đang th* d*c dồn dập, hai bên má cũng mỏi nhừ, vậy mà hễ Lương Huấn Nghiêu vừa cúi đầu, người chu mỏ đón lấy nụ hôn lại chính là cậu.
Mặc dù Lương Huấn Nghiêu cũng chìm đắm trong đó, nhưng anh tỉnh táo hơn cậu một chút. Thỉnh thoảng có tiếng gió thổi cỏ lay, Lương Huấn Nghiêu đều ngước mắt nhìn xem.
"Anh căng thẳng quá rồi đó." Cậu không nhịn được mà trêu chọc.
Lương Huấn Nghiêu khiêm tốn nhận lời trêu chọc, nhưng tay thì không hề rảnh rỗi, anh bóp một cái lên phần mông căng tròn của Lương Tụng Niên, hơi dùng sức, cậu nhóc liền vội vàng rúc sâu vào lòng anh.
"Anh thật kỳ lạ, em chưa bao giờ có hứng thú với mông của người cùng giới cả," Lương Tụng Niên ngẩng đầu nhìn anh, khựng lại một chút rồi bổ sung, "Khác giới cũng không."
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ.
Mắt Lương Tụng Niên đảo một vòng, bỗng nhiên khảo vấn: "Nếu có một chàng trai có mông cong hơn cả em… anh sẽ tính sao?"
Lương Huấn Nghiêu không mắc bẫy cậu: "Thì liên quan gì đến anh?"
"Nếu người ta cũng thích anh thì sao?"
"Thì đã sao nào?"
"Đừng có hỏi ngược lại em!"
"Sẽ không đâu." Lương Huấn Nghiêu thành thật nói: "Niên Niên, nếu anh là hạng người thấy một người yêu một người như em nói, anh đã không độc thân đến tận bây giờ."
"Cũng đúng." Lương Tụng Niên lại vui vẻ trở lại.
Hai người đã chuyển sang hàng ghế sau, vì Lương Tụng Niên cứ như một chú tiểu hồ ly vừa mới vào đời, lúc thì nằm trong lòng Lương Huấn Nghiêu, lúc thì bò từ bên trái sang bên phải của anh, không có lấy một giây phút nào hoàn toàn yên tĩnh. Lương Huấn Nghiêu suốt quá trình đều ngồi vững như bàn thạch, tất nhiên, anh cũng chỉ có thể làm thế.
"Anh đang nghĩ gì thế?" Lương Tụng Niên gối lên đùi anh hỏi.
"Không nghĩ gì cả," anh nhẹ nhàng v**t v* mái tóc Lương Tụng Niên, dịu dàng nói: "Đêm nay trăng đẹp quá."
Lương Tụng Niên lăn một vòng, rõ ràng bên phía mình không gian rất rộng rãi nhưng cậu cứ thích vượt núi băng đèo bò vào không gian hẹp giữa Lương Huấn Nghiêu và cửa xe, bám vào cửa sổ xe nhìn lên bầu trời xanh phía trên tòa nhà cũ.
"Chẳng phải trăng tròn, chỉ có một ngôi sao thôi, cũng chẳng tính là đẹp lắm—" Một chữ "đâu" còn chưa thốt ra khỏi miệng, gò má đã bị Lương Huấn Nghiêu hôn một cái.
Cậu đờ người.
Lương Huấn Nghiêu nói: "Rất đẹp."
Lương Tụng Niên muộn màng đỏ mặt.
Cuối cùng cũng đến lúc phải chia xa, Lương Tụng Niên giây trước còn cười hớn hở, lúc sắp xuống xe thật lại bắt đầu mắt rưng rưng lệ, vòng lấy cổ Lương Huấn Nghiêu, sụt sùi nói không nỡ. Lương Huấn Nghiêu đã đến thời điểm bận rộn nhất trong năm, các loại báo cáo tổng kết thanh toán sổ sách, lại còn phải tổ chức tiệc tất niên, anh nói lần sau gặp lại phải là sau Tết rồi.
Bầu trời của Lương Tụng Niên sụp đổ ngay tức khắc, nhưng cậu cũng không thể không hiểu chuyện. Điều kiện để làm một người bạn trai ưu tú chính là dành cho đối phương sự bầu bạn, tin tưởng, ủng hộ, chứ không phải là quấy rầy và đeo bám.
Lương Huấn Nghiêu cụng mũi vào mũi cậu: "Sẽ nhớ anh chứ?" Lương Tụng Niên gật đầu lia lịa.
"Tối nào cũng gọi điện thoại cho anh nhé, có được không?"
Nào ngờ Lương Tụng Niên tự mình tăng giá, sụt sịt nói: "Không được, phải gọi video cơ."
Lương Huấn Nghiêu bật cười thành tiếng, thầm nghĩ: Hèn gì anh trai Lương Tụng Niên lại giận dữ đến thế, đứa em trai đáng yêu nhường này bị người ta lừa đi mất, ai mà bình tĩnh cho nổi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!