Chương 34: (Vô Đề)

"Cái này cho anh à?"

Khi Lương Huấn Nghiêu đưa tay lấy cái túi trong tay Lương Tụng Niên, Lương Tụng Niên đang nghĩ, người này dường như bắt đầu dùng "anh" thay cho "anh trai", nghe hơi kỳ quái, như thể làm rối loạn tôn ti trật tự.

(*Đoạn này là xưng "ta" thay vì xưng "ca ca" á. Thật ra trước giờ họ xưng hô với nhau đều là ca ca, nhưng đôi khi tui sẽ để cả anh và anh trai cho nó đỡ bị nhàm á, nhưng giờ bởi vì Huấn Nghiêu đang thay đổi cách xưng hô nên từ chương này trở đi, tui sẽ chuẩn chỉ hơn trong cách xưng hô, ta = anh, ca ca = anh trai.)

Chưa kịp phản ứng, cái túi đã bị Lương Huấn Nghiêu lấy đi, sau đó anh lấy đồ ra mà không cần sự cho phép của cậu.

Một chút trà gừng đã tràn ra ngoài, không khí tràn ngập mùi cay nồng.

"Lương Huấn Nghiêu!"

"Không phải cho anh à?"

Lương Tụng Niên đưa tay giật lại: "Đương nhiên không phải, cho chính tôi."

Lương Huấn Nghiêu sợ làm cậu bị bỏng, liền đặt xuống bàn: "Em không ăn gừng mà."

Lương Tụng Niên ôm chặt bát trà, quay lưng lại, ngồi xuống bên bàn, mở nắp, múc đầy một thìa, nói: "Cũng không liên quan đến anh."

Tuy nhiên, cậu không thể uống một ngụm nào.

Cậu thực sự cực kỳ ghét gừng.

Cả một ngụm trà gừng đầy ứ lại trong miệng cậu, không nhổ ra được mà cũng không nuốt xuống được, giây tiếp theo cậu nghe thấy tiếng cười nhẹ từ phía trên đầu, bèn tức giận ngẩng lên, đối diện với ánh mắt Lương Huấn Nghiêu.

Cậu trừng mắt nhìn Lương Huấn Nghiêu, Lương Huấn Nghiêu mỉm cười nhìn cậu.

Miệng nhất thời không khép chặt, một dòng trà gừng bất ngờ tràn ra khỏi khóe miệng, cậu vừa định đi vào phòng vệ sinh, Lương Huấn Nghiêu đã đưa tay tới, dùng ngón cái lau đi vệt nước trên cằm cậu.

Lau từng chút một xuống dưới, động tác chậm rãi.

Rồi cong ngón trỏ, nhẹ nhàng móc nhẹ vào yết hầu cậu, lấy đi dòng trà chảy xuống cổ.

Lương Tụng Niên nhìn anh, khi cậu hoàn hồn lại, trà gừng đã trôi xuống bụng theo cổ họng, thậm chí còn không kịp nếm vị.

Lương Huấn Nghiêu tỏ ra rất bình tĩnh, rút khăn giấy lau tay, rồi vào phòng vệ sinh lấy khăn mặt ẩm, chuẩn bị lau miệng cho cậu, thì bị Lương Tụng Niên giật lấy.

Lương Huấn Nghiêu hoàn toàn không có chút giận dữ nào với cậu, kéo ghế ra ngồi đối diện, nói: "Niên Niên, ban ngày ở chỗ Từ Mân, em nói rất tốt, những điểm quan trọng đều đã đề cập đến."

Lương Tụng Niên nghĩ: Chủ đề này thật nhàm chán.

"Nhưng mà, em đã không đưa thông tin liên lạc của em cho người ta."

Lương Tụng Niên ngẩn người.

Ánh mắt nhìn Lương Huấn Nghiêu có chút mơ hồ.

Vẻ mặt này của cậu khiến Lương Huấn Nghiêu không khỏi nhớ đến hồi cậu còn nhỏ, cười nhẹ: "Anh đã nhờ trợ lý Trần chuyển cho Từ Mân rồi, dưới danh nghĩa của em. Yên tâm, không nhắc đến anh."

Lương Tụng Niên không quan tâm: "Nhìn thấy tên tôi chẳng phải là biết anh rồi sao? Ai mà chẳng biết quan hệ của chúng ta, anh trai?"

Cậu cố ý nhấn mạnh hai chữ cuối cùng.

Quả nhiên câu này chạm vào điểm yếu của Lương Huấn Nghiêu, anh rũ mắt im lặng, Lương Tụng Niên ghét nhất nhìn thấy vẻ khó hiểu này của anh, đặt khăn xuống chuẩn bị bỏ đi, lại bị Lương Huấn Nghiêu gọi lại.

"Niên Niên, có bất cứ điều gì không hiểu trong công việc, cũng có thể—" Anh ngưng một chút: "Thảo luận với anh."

"Không cần."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!