Chương 29: (Vô Đề)

Chóp mũi Lương Tụng Niên chạm vào vai Lương Huấn Nghiêu.

Lương Huấn Nghiêu ôm cậu rất chặt.

Trong ký ức, Lương Huấn Nghiêu gần như chưa bao giờ ôm cậu như thế này.

Hầu hết thời gian, chỉ cần Lương Huấn Nghiêu đến gần, cậu sẽ như chim mỏi về tổ mà lao tới, vòng chặt lấy cổ Lương Huấn Nghiêu, vùi mình vào vòng tay của anh, tự động trở thành một miếng cao dán nhỏ không thể gỡ ra.

Nhưng lần này, họ đã đổi vai cho nhau.

Nếu là trước đây, nghe Lương Huấn Nghiêu nói những lời như vậy, cậu nhất định sẽ vui mừng khôn xiết, xúc động rơi nước mắt. Nhưng khi cánh tay Lương Huấn Nghiêu siết chặt eo cậu, nhịp đập của trái tim anh truyền qua lớp áo đến ngực cậu, trong vô vàn cảm xúc, niềm vui lại là thứ nhạt nhẽo nhất, nhiều hơn là sự tủi thân và hụt hẫng.

"Không thể nói là không còn quan hệ, vậy anh có thể nói cho tôi biết, bây giờ chúng ta là quan hệ gì không?" Cậu hỏi thẳng thừng.

Cậu cảm thấy cơ thể Lương Huấn Nghiêu cứng lại.

Lương Tụng Niên không đẩy ra, cũng không đáp lại, chỉ bình tĩnh nói: "Tôi biết, anh muốn nói, chúng ta là quan hệ anh em, nhưng không có anh em nào ở tuổi này rồi mà còn ôm nhau như vậy cả. Anh sẽ ôm Lương Lịch như thế không? Sẽ dùng mặt chạm vào tai của anh ta không? Không đâu, sau khi anh ta trưởng thành, anh và anh ta còn rất ít khi nói chuyện với nhau nữa."

Giọng điệu của cậu lạnh lùng, xen lẫn chút gay gắt.

Lương Huấn Nghiêu chậm rãi buông tay.

Trong bóng tối, Lương Tụng Niên chỉ có thể thấy đường nét mơ hồ của người trước mặt, nhưng cậu vẫn cảm nhận được Lương Huấn Nghiêu đang kìm nén cảm xúc.

Vì tiếng thở của anh rất nặng nề.

"Vấn đề này khiến anh cảm thấy rất khó khăn, phải không? Nhưng nửa năm nay, ngày nào tôi cũng phải nghĩ đến cả trăm lần."

"Niên Niên, chúng ta…"

Lương Tụng Niên quay người định bỏ đi, lại bị Lương Huấn Nghiêu nắm lấy cổ tay, Lương Huấn Nghiêu gần như theo bản năng đã giữ lấy cậu, sau đó nhận ra mình dùng lực quá mạnh, mới giật mình buông ra.

"Cho anh thêm chút thời gian nữa, được không em?"

Lông mi Lương Tụng Niên khẽ rung.

Cậu cảm thấy có điều gì đó đang phá kén chui ra, điều cậu mong đợi, điều cậu ngày đêm mong nhớ, điều cậu hằng mơ ước, nhưng cậu sợ Lương Huấn Nghiêu sau khi cân nhắc lại chỉ mang đến cho cậu sự trống rỗng.

Cậu không trả lời, kéo cửa ra bước đi.

Kết quả lại đúng lúc đụng phải Phương Trọng Hiệp bước ra.

Bất ngờ nhìn thấy Lương Tụng Niên, Phương Trọng Hiệp cũng ngẩn người, dừng lại giữa đường, cho đến khi Lương Tụng Niên đi đến gần, mới nhớ ra phải chào hỏi: "Tam thiếu, cậu cũng đến đây ăn cơm à?"

Lương Tụng Niên liếc hắn bằng ánh mắt lạnh lùng: "Tôi không thể đến à?"

"Nói gì lạ vậy, ở Đảo Trăn có nơi nào mà cậu không thể đến cơ chứ." Phương Trọng Hiệp liếc nhìn xung quanh một lượt, dường như đang tìm kiếm bóng dáng Lương Huấn Nghiêu, dò hỏi: "Lương Tổng cũng có ở đây sao?"

Lương Tụng Niên nhún vai, không xác nhận cũng không phủ nhận.

Chưa kịp đợi Phương Trọng Hiệp thay đổi vẻ mặt, Lương Huấn Nghiêu đã bước ra khỏi phòng riêng, ánh mắt cũng nhìn về phía này, Lương Tụng Niên tự đi thẳng, giao lại mớ hỗn độn này cho Lương Huấn Nghiêu.

Lương Huấn Nghiêu đi đến bên cạnh Phương Trọng Hiệp, Phương Trọng Hiệp lập tức niềm nở đón tiếp, khuôn mặt đầy ý cười.

Lương Huấn Nghiêu nói với giọng bình thản: "Nghe cha tôi nói, ở Đảo Trăn không có quán rượu nhỏ đặc trưng nào mà Phó tổng Phương chưa từng ghé qua, nhưng muốn mời Phó Tổng Phương đến khách sạn lớn, e là khó mà mời được."

Phương Trọng Hiệp liếc nhìn cánh cửa phòng tiệc đang đóng chặt phía sau, xác nhận cửa đã đóng kỹ mới nói: "Không có, chỉ là hôm nay có người thân từ nước ngoài về, nghĩ rằng ở đây môi trường trang nhã, thích hợp cho gia đình tụ họp."

"Phu nhân cũng ở đây à? Tôi vào chào hỏi một tiếng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!