Chương 28: (Vô Đề)

"Tại sao lại không làm được?"

Lương Tụng Niên sẽ không dễ dàng rơi vào bẫy ngôn ngữ của Lương Huấn Nghiêu nữa, không để những lời lẽ nửa vời mê hoặc cậu, để rồi khi cậu đắm chìm lại giữ khoảng cách vừa phải, dùng lời lẽ lạnh lùng làm tổn thương cậu, cậu không thể đi vào vết xe đổ nữa.

Cậu muốn Lương Huấn Nghiêu nói rõ ràng.

Cậu khẽ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt Lương Huấn Nghiêu: "Xin anh đừng tích chữ như vàng nữa, đã đến rồi thì nói rõ ràng đi."

"Anh…"

Lương Huấn Nghiêu muốn nói rồi lại thôi, nhưng dưới ánh mắt rực lửa của Lương Tụng Niên, anh đành phải mở lời: "Niên Niên, chúng ta đã ở bên nhau mười bốn năm rồi, quan tâm em là một phần cuộc sống của anh."

Lương Tụng Niên ngừng thở, nhưng vẫn lạnh mặt.

"Cho nên?"

"Anh chỉ mong em sống tốt."

Vẫn là những lời lẽ mơ hồ này, không dám vượt qua giới hạn nhưng lại mập mờ không rõ. Lương Tụng Niên nghĩ: Đúng, Lương Huấn Nghiêu không sai, nhưng tình yêu của mình cũng không sai, là một người anh trai, Lương Huấn Nghiêu phải tiến lên hoặc lùi lại, không có lý do gì để đứng yên chờ mình đến gần.

Cậu nhẫn tâm, lớn tiếng nói: "Tôi sống rất tốt, dự án Duy Kha dù có thất bại cũng không ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp của tôi, tôi không cần anh đứng sau lưng chỉ tay năm ngón, cứ như tôi là một thằng ngốc chẳng hiểu gì. Hơn nữa, đừng gọi điện thoại cho dì Quỳnh hỏi tôi đang làm gì nữa, lẽ ra tôi có thể ăn ngon ngủ yên, nghe điện thoại của anh tôi mới ăn không ngon ngủ không yên!"

Lời nói này như một con dao sắc nhọn, đâm mạnh vào trái tim Lương Huấn Nghiêu, anh nhất thời không nói nên lời, cả người cứng đờ tại chỗ.

Một lúc lâu sau, anh mới dùng giọng khô khốc nói: "Niên Niên, chúng ta nhất định phải đi đến bước này sao?"

"Đúng, anh còn chưa hiểu à?" Lương Tụng Niên quay mặt đi, nhìn về phía khác: "Đã vượt qua giới hạn, thì không thể trở lại làm bạn bè hay người thân được nữa, chỉ có thể là người xa lạ, hy vọng sẽ không biến thành kẻ thù."

Nói xong, cậu quay người rời đi.

Lương Huấn Nghiêu chậm rãi nhắm mắt lại.

Không biết đã qua bao lâu, tài xế đẩy cửa xe bước ra, cẩn thận hỏi: "Lương Tổng, ngài không sao chứ?"

Lương Huấn Nghiêu không đáp lại.

Tài xế do dự một lát, nâng cao giọng hỏi lại lần nữa: "Lương Tổng, ngài, ngài không sao chứ?"

Lương Huấn Nghiêu vẫn không có phản ứng nào.

Cho đến khi tài xế đi vòng qua đầu xe, nhanh chóng bước đến trước mặt anh, lo lắng nhìn anh, Lương Huấn Nghiêu mới giật mình tỉnh táo lại, nói: "Sao vậy?"

"Ngài bị sao vậy? Sao không nghe thấy tôi nói gì…" Tài xế lo lắng không thôi, nói luyên thuyên, nhưng Lương Huấn Nghiêu chỉ thấy miệng tài xế mở ra khép lại, không nghe thấy một câu nào, ngay cả tiếng xào xạc của gió lùa qua lá cây thường vây quanh cũng không nghe thấy, anh nhíu mày ngẩn ngơ, đưa tay ấn vào ống tai.

Tài xế lập tức nhận ra, sắc mặt hoảng loạn: "Tôi đưa ngài đến chỗ tiến sĩ Phương—"

"Không cần, về Minh Uyển."

"Nhưng mà—"

"Về Minh Uyển, ngủ một giấc là ổn thôi." Lương Huấn Nghiêu chậm chạp ngồi vào xe.

Tài xế vội vàng lái xe, đạp ga rồi chợt nhận ra, kể từ khi Tam thiếu rời đi, Lương Tổng chỉ nói "về Minh Uyển", không nói "về nhà" nữa.

Nửa đêm, dì Quỳnh thức dậy ra ngoài uống nước, thấy phòng Lương Tụng Niên vẫn sáng đèn, cửa khép hờ.

Bà thắc mắc đi tới, vốn định hỏi Lương Tụng Niên sao còn chưa ngủ, vừa đẩy cửa ra thì sững người.

Chỉ thấy Lương Tụng Niên co ro bên mép giường, như một đứa trẻ sơ sinh thiếu cảm giác an toàn, hơi thở đều đặn, rõ ràng đã ngủ say.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!