Một phút trước khi buổi giới thiệu bắt đầu, Lương Huấn Nghiêu quay lại hội trường, ngồi vào vị trí khách mời đặc biệt.
Sau khi Chủ tịch Hiệp hội Phát triển kết thúc bài phát biểu khai mạc, Lương Tụng Niên mới thong thả bước vào, ngồi xuống bên cạnh Tuân Chương.
"Cậu đi đâu đấy?" Tuân Chương hỏi.
"Đi ăn chút gì đó."
"Ồ," Tuân Chương nhìn lên sân khấu, "Đến lượt anh rai cậu phát biểu rồi."
Lương Tụng Niên quay đầu lại, thấy Lương Huấn Nghiêu sải bước dài, ung dung tiến lên sân khấu trong tiếng vỗ tay như sấm. Anh vẫn chỉnh tề, không chút xáo trộn, hoàn toàn không thấy dấu vết của việc mười phút trước, anh đang chịu đựng sự trêu chọc của em trai nhà mình trong bộ dạng áo quần không chỉnh tề.
Lương Huấn Nghiêu không tham gia sâu vào ngành công nghiệp năng lượng mới, anh chỉ nói ngắn gọn vài điều, tự xưng là tung gạch dẫn ngọc, rồi nhanh chóng mời Tạ Chấn Đào lên sân khấu để chia sẻ sâu hơn. Lương Tụng Niên đã nghe tên Tạ Chấn Đào nhiều lần, nhưng hôm nay mới là lần đầu tiên nhìn thấy dung mạo thật của đối phương.
Tạ Chấn Đào trẻ hơn cậu tưởng tượng nhiều, khoảng ngoài bốn mươi, đeo một chiếc kính gọng vàng, phong độ lịch lãm, cử chỉ toát lên sự tự tin của một tinh hoa tài chính phố Wall.
Thoạt nhìn, hắn còn có vài phần giống Lương Huấn Nghiêu.
Nhìn bọn họ đứng cạnh nhau, trò chuyện sôi nổi, Lương Tụng Niên cảm thấy buồn bã không rõ lý do.
Bao giờ cậu mới có thể đường hoàng đứng bên cạnh Lương Huấn Nghiêu?
Không phải với tư cách em trai, cũng không phải người yêu, mà là một người bạn được Lương Huấn Nghiêu thực sự ngưỡng mộ, tâm đầu ý hợp, ngang tài ngang sức, lột bỏ bộ lọc tình thân, cậu vẫn có đủ sức quyến rũ để thu hút Lương Huấn Nghiêu.
Nếu cậu làm được, tình yêu của Lương Huấn Nghiêu dành cho cậu sẽ sâu sắc và bền lâu hơn, cậu thầm nghĩ như vậy.
"Lúc nãy cậu không có ở đây, có người đưa một danh thiếp tới," Tuân Chương trao danh thiếp cho Lương Tụng Niên, hạ giọng nói: "Tôi đã tra rồi, một công ty công nghệ rất nổi tiếng dạo gần đây, chuyên về robot thông minh."
Lương Tụng Niên nhìn danh thiếp: "Ai đưa?"
"Không biết, bảo nhân viên phục vụ mang đến, chúng ta có nên chủ động liên hệ không?"
Lương Tụng Niên suy nghĩ một lát, nhìn về phía Lương Huấn Nghiêu trên sân khấu.
Lương Huấn Nghiêu vẫn là tâm điểm chú ý của cả hội trường, đối mặt với ống kính máy quay và truyền thông mà vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, thỉnh thoảng gật đầu đáp lại lời Tạ Chấn Đào. Như thể cảm nhận được ánh mắt của Lương Tụng Niên, anh khẽ quay người, nhìn cậu một cái, ánh mắt dịu dàng.
Ánh mắt đó khiến Lương Tụng Niên nhớ đến nhiều năm trước đây, khi Lương Huấn Nghiêu đang họp video trong thư phòng, cậu nằm bò bên bàn anh chơi rubik, đợi đến khi ngủ gật, đợi đến phát cáu, khóc mếu gọi anh trai, Lương Huấn Nghiêu sẽ nhìn cậu cười như vậy.
Như thể đang nói: Niên Niên ngoan, sắp xong rồi.
Cậu cúi đầu nhìn danh thiếp trong tay.
Không cần nghĩ cũng biết ai là người đã kết nối.
Lương Huấn Nghiêu thực sự đã tốn không ít công sức vì cậu.
"Để tôi liên hệ." Cậu lưu số điện thoại trên danh thiếp vào điện thoại, nói: "Cố gắng giành thêm một dự án nữa trước Tết."
Tuân Chương ngạc nhiên: "Sao đột nhiên lại có chí tiến thủ thế này?"
Lương Tụng Niên liếc cậu ta: "Không muốn đi theo tôi ăn sung mặc sướng à?"
Tuân Chương lập tức chuyển sang vẻ nịnh nọt: "Muốn, Lương Tổng thân mến, tôi cần làm gì cho ngài?"
Lương Tụng Niên cười nhẹ, nhét danh thiếp trở lại tay cậu ta.
Ngay sau đó, phần phát biểu của Lương Huấn Nghiêu và Tạ Chấn Đào kết thúc, cả hai cùng bước xuống sân khấu.
Lương Tụng Niên nghe thấy tiếng xì xào từ các phóng viên ảnh ở hàng đầu, vài người ghé tai nhau, còn đồng loạt phóng to màn hình máy ảnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!