Lương Tụng Niên thích ngồi ăn bên cạnh Lương Huấn Nghiêu.
Ban đầu là thói quen vô thức, cảm thấy bên cạnh Lương Huấn Nghiêu an toàn hơn. Sau này lớn lên, cậu nhận ra nhiều cặp đôi cũng như vậy, rõ ràng đối diện sẽ thoải mái hơn, nhưng lại cứ muốn dính lấy nhau.
Lương Tụng Niên có nhiều tiêu chuẩn định nghĩa về mối quan hệ tình cảm, đây là một trong số đó.
Chỉ là cậu chưa từng nghĩ rằng, có ngày cậu sẽ chủ động tạo khoảng cách.
Nhìn thấy tay cậu nắm lấy tay áo Đường Thành, sự khó chịu bay thoáng qua trong mắt Lương Huấn Nghiêu, nhưng không đợi Lương Tụng Niên tiếp tục khiêu khích, anh đã ngồi xuống, vẻ mặt điềm nhiên, như thể chỉ tham gia một bữa tối bình thường.
Anh nhận đôi đũa dì Quỳnh đưa tới, hỏi Đường Thành: "Sức khỏe hồi phục thế nào rồi?"
Đường Thành có chút rụt rè khi đối diện với Lương Huấn Nghiêu: "Cũng ổn, tôi da dày thịt béo, vết thương nhỏ này không là gì, chỉ cần không làm việc nặng là được."
"Dự định công việc tiếp theo của cậu là gì?"
Hôm đó Đường Thành vì cứu Lương Tụng Niên mà suýt làm hỏng tiệm sửa xe, cộng thêm việc gãy xương phải dưỡng thương không thể làm việc chân tay, vừa xuất viện là anh đã đến thanh toán tiền lương với ông chủ. "Tôi dự tính, một thời gian nữa sẽ tìm việc mới."
"Nếu không ngại, cứ để tôi sắp xếp đi."
"Không cần, không cần đâu."
Lương Tụng Niên ở bên cạnh nói: "Anh cứ để anh ấy sắp xếp đi, công việc cuối tuần được nghỉ, nhẹ nhàng và gần nhà như vậy bây giờ không dễ tìm đâu."
"Anh không yêu cầu cao như thế."
Lương Tụng Niên liếc nhìn Lương Huấn Nghiêu, quay sang nói nhỏ nhẹ với Đường Thành: "Nhưng điều này rất quan trọng với anh mà, gân cốt bị thương phải nghỉ trăm ngày, anh ít nhất phải hai ba tháng không thể làm việc nặng, còn phải đảm bảo ngủ đủ giấc, nghỉ cuối tuần là bắt buộc, hơn nữa Tiền Vỹ cũng không thể đi làm lúc này, anh còn phải chăm sóc cậu ấy nữa chứ."
Đường Thành nghẹn lời, vẫn rụt rè: "Phiền mọi người quá rồi."
"Có gì mà phiền," Lương Tụng Niên quay sang hỏi Lương Huấn Nghiêu: "Chắc là có vị trí thích hợp để sắp xếp chứ?"
Cậu cố ý không dùng xưng hô, không gọi anh trai.
Lương Huấn Nghiêu dùng thìa khuấy nhẹ bát cháo hải sản đầy đặn, nghe vậy thì gật đầu, "Có, mai tôi sẽ liên hệ với cậu."
Đường Thành vội vàng nói: "Cảm ơn anh rất nhiều."
Dứt lời, không khí trong nhà lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng bát sứ va chạm nhẹ.
Rõ ràng Lương Huấn Nghiêu đang ngồi đối diện, lẽ ra cậu phải ăn uống ngon miệng, nhưng Lương Tụng Niên lại dồn hết tâm trí vào việc dò xét những biểu cảm nhỏ nhặt của anh, mấy phút trôi qua, bát cháo chỉ chịu tổn thương nhẹ.
"Sao không ăn đi?"
Giọng nói của Đường Thành vang lên bên tai, Lương Tụng Niên hoàn hồn, chọn một con tôm nhét vào miệng.
Khi nhai, một bên má phồng lên.
Đường Thành nhìn cậu, cười nói: "Vẫn như trẻ con ấy."
Lời này khơi gợi một số ký ức không mấy tốt đẹp của Lương Tụng Niên, cậu giả vờ vô ý hỏi: "Trong mắt anh, em cũng là trẻ con hả?"
Đường Thành ngẩn ra, "Đúng vậy."
"Em chỉ nhỏ hơn anh bốn tuổi thôi."
"Trông trẻ là điều tốt mà."
Lương Tụng Niên dùng thìa chọc chọc đáy bát, mặt không cảm xúc, "Các người đúng là già dặn thật đấy, nhìn ai cũng là trẻ con."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!