"Sao lại đi giành làm ăn với anh trai nữa rồi?"
Tuân Chương không gõ cửa, đẩy cửa phòng làm việc đi thẳng đến trước mặt Lương Tụng Niên, cong ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, trầm giọng nói: "Tụng Niên, lần này thật sự không được đâu."
Phía bên kia của chiếc bàn dài là một chiếc ghế văn phòng bọc da bò, quay lưng lại với Tuân Chương, hướng về phía cửa sổ kính sát đất sáng choang, người ngồi trên ghế dường như đang thư thái ngắm cảnh. Từ góc độ của Tuân Chương nhìn qua, có thể mơ hồ nhìn thấy một đoạn quần tây đen, mắt cá chân thon gầy tinh tế.
"Bàn Long Thành là dự án do chính anh trai cậu đích thân chỉ huy, sẽ không để cậu chiếm được lợi lộc đâu, tôi khuyên cậu một câu, đừng mạo hiểm nữa."
Đối phương vẫn không đáp lời.
"Tụng Niên," Tuân Chương nén giận gọi một tiếng, "Cậu có nghe tôi nói không đấy?"
Mãi lâu sau, người ngồi trên chiếc ghế mềm mới cất lời.
"Tôi chính là muốn cướp."
Ngữ khí kiên quyết, nhưng giọng nói lại trong trẻo, sạch sẽ, nghe kỹ lại như có ý cười.
Tuân Chương khẽ giật mình một cái, cho rằng mình đã nghe nhầm, bước lên một bước, thở dài nói: "Cậu và anh trai cậu rốt cuộc là bất hòa đến mức nào? Sao anh ấy làm cái gì, cậu cũng nhất định phải làm theo. Làm được thì giành, làm không được thì lại dở trò phá rối, đây là lần thứ bao nhiêu rồi?"
"Lần trước chẳng phải đã kiếm được lời rồi à?"
Tuân Chương sững sờ, suýt nữa bị cậu lôi kéo đi vào đường cụt: "Đó là may mắn mà thôi, suýt chút nữa là công ty chúng ta phải đền sạch cả vốn liếng rồi!"
Lương Tụng Niên quay lại, trên gương mặt vẫn treo nụ cười.
Lần nào Tuân Chương cũng chất chứa đầy bụng lửa giận, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Lương Tụng Niên, cơn giận lại bay biến hết sạch.
Cậu hoàn toàn không thèm để tâm đến nỗi lo lắng của Tuân Chương, nghiêng người về phía trước, nửa bàn tay chống dưới cằm, đầu ngón tay khẽ chạm vào má, hễ nói chuyện, đuôi mắt lại quen thói hất lên, vừa xinh đẹp lại thêm phần xảo quyệt và linh hoạt, hoàn toàn là dáng vẻ của một con hồ ly nhỏ.
Cậu nói một cách thờ ơ: "Ồ, chẳng phải là không đền à?"
"Cậu—"
"A Chương, yên tâm đi, tôi sẽ không để cậu phải đền tiền đâu." Lương Tụng Niên cười với cậu ta, không biết nghĩ đến chuyện gì, nhìn đồng hồ, đứng dậy cầm lấy điện thoại, không nói một lời đi ra ngoài.
"Ê cậu đi đâu? Tụng Niên, cậu nghe tôi nói đã, cậu thật sự không thể đối đầu với anh trai cậu nữa."
Tuân Chương lải nhải như bà mẹ già, đuổi theo Lương Tụng Niên nói: "Anh trai cậu là ai cơ chứ? Đảo Trăn đâu đâu cũng là sản nghiệp của anh ấy, bình thường cậu kiếm chút lợi nhỏ từ tay anh ấy thì không nói, Bàn Long Thành là dự án hợp tác với chính phủ, cậu tuyệt đối đừng có ý đồ xấu. Tôi không thể hiểu nổi, rốt cuộc tại sao cậu cứ nhất định phải đối đầu với anh trai cậu hả?"
Tuân Chương nói đến khô cả cổ họng, Lương Tụng Niên hoàn toàn xem như gió thoảng bên tai, chỉ có câu nói cuối cùng khiến cậu dừng bước.
Nhận thấy sự khác lạ của Lương Tụng Niên, Tuân Chương thừa thắng xông lên: "Nửa năm nay cậu làm tới làm lui, đều là nhằm vào anh trai cậu, rốt cuộc là vì cái gì? Không chỉ mình tôi muốn biết, bên ngoài ai ai cũng muốn biết."
Lương Tụng Niên nhấn nút thang máy, "Thương nhân trọng lợi, không có vì sao cả."
"Người một nhà thì có lợi ích cạnh tranh cái gì?" Tuân Chương dừng lại, suy ngẫm nói: "Cho dù nói cậu là con nuôi, nhưng quan hệ giữa Lương Huấn Nghiêu và cậu luôn tốt hơn cả em trai ruột của anh ấy. Mấy hôm trước tôi còn thấy Lương Nhị thay anh trai mình tham dự lễ cắt băng khánh thành Khách sạn Vịnh Cầm, tại sao hiện tại quan hệ giữa cậu và anh ấy lại trở nên căng thẳng như vậy?"
Lương Tụng Niên rũ mắt xuống không nói, hàng lông mi dài che bóng dưới mắt, cả cơ thể như tối đi vài tone.
Một lát sau, cậu ngẩng đầu lên hỏi Tuân Chương: "Cuối cùng cậu có vào không? Không vào thì tôi đi xuống đây."
"Cậu đi đâu? Tối nay còn có một buổi từ thiện áu—"
Chưa nói hết lời, Lương Tụng Niên đã đóng cửa thang máy, con số nhanh chóng giảm từ hai mươi bảy xuống đến tầng một.
Tài xế đã đỗ xe của cậu ở trước cửa.
Cậu bước lên xe, "Vịnh Hải Số Một."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!