Lương Tụng Niên được Lương Huấn Nghiêu nuôi dưỡng rất kiều khí.
Đôi khi ngay cả bản thân cậu cũng cảm thấy có chút quá đáng.
Chẳng hạn, bất kể Lương Huấn Nghiêu có bận rộn, mệt mỏi hay đi xã giao về khuya đến đâu, chỉ cần cậu mất ngủ, Lương Huấn Nghiêu phải đến dỗ cậu ngủ.
Không chỉ đơn giản là nằm bên cạnh cậu, mà còn phải nghe cậu than phiền, mặc kệ cậu lăn qua lộn lại, phải điều chỉnh đèn ngủ đến độ sáng mà cậu thích, và phải đặt tay lên bụng cậu nhẹ nhàng vỗ về.
Quan trọng nhất là không được ngủ trước cậu.
Nhớ có lần, Lương Tụng Niên mãi không ngủ được, quay đầu lại thấy Lương Huấn Nghiêu đã nhắm mắt thở đều, cậu càng nghĩ càng tức, cố tình chui vào lòng Lương Huấn Nghiêu lăn hai vòng, làm cho Lương Huấn Nghiêu tỉnh giấc, bắt anh dỗ lại từ đầu.
Vì vậy, dỗ Lương Tụng Niên ngủ không phải là một công việc dễ dàng.
Nhưng Lương Huấn Nghiêu chưa bao giờ từ chối.
Anh nói: "Được, anh đi tắm trước đã."
Khi dì Quỳnh đến vào buổi tối, bà đã tiên đoán trước mà mang theo quần áo thay và đồ ngủ của cả hai người. Lương Tụng Niên nằm trong chăn, nghe tiếng nước chảy róc rách từ phòng bên cạnh, tim đập nhanh một cách rất mất mặt.
Không lâu sau, Lương Huấn Nghiêu mang theo hơi nước thoang thoảng mùi bạc hà đi tới, phần tóc mái vẫn còn ẩm ướt rủ xuống trán vài lọn, trông trẻ trung hơn nhiều. Anh đi đến mép giường, hỏi Lương Tụng Niên: "Có muốn lau mặt không?"
Lương Tụng Niên nói: "Dì Quỳnh đã giúp em lau rồi."
Lương Huấn Nghiêu gật đầu, cầm điện thoại ngồi xuống cạnh giường.
"Chuyện bằng chứng, sao rồi?" Lương Tụng Niên hỏi.
"Chiều nay đã tổng hợp và nộp cho ủy ban điều tra rồi, thẩm phán phụ trách vụ án nói chuỗi bằng chứng rất đầy đủ."
Lương Tụng Niên thở phào nhẹ nhõm, "Vậy là tốt rồi."
"Khâu Thánh Đình—"
Lương Tụng Niên nói: "Anh xử lý đi, em không nhúng tay vào đâu."
Điều này không giống với những gì Lương Tụng Niên thường nói, Lương Huấn Nghiêu có chút ngạc nhiên, quay lại nhìn cậu. Lương Tụng Niên không giải thích ngay lập tức, đợi Lương Huấn Nghiêu nằm xuống bên cạnh, mới nghe thấy cậu lầm bầm như tự nói với mình: "Không muốn nhìn thấy hắn ta, hắn ta khiến em cảm thấy rất thất bại."
Lương Huấn Nghiêu không hiểu.
"Anh chưa từng vì hắn ta mà ghen một lần nào cả, thấy em thân mật với hắn ta cũng không có phản ứng gì, em còn tưởng tìm một người đàn ông có tuổi tác và ngoại hình tương đương với anh sẽ k*ch th*ch được anh," Lương Tụng Niên nắm chặt hai tay thành quyền, nói khẽ: "Đúng là tự mình đa tình."
Sự thẳng thắn bất ngờ của cậu khiến Lương Huấn Nghiêu lúng túng.
Đang định mở lời, Lương Tụng Niên lại nói chen vào: "Có phải vì nhân phẩm của hắn ta không tốt không? Vậy nếu em tìm một người nhân phẩm tốt, mọi mặt đều tốt, đối xử với em cũng tốt, anh có ghen không?"
Cậu nói xong, xung quanh yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.
Mãi lâu sau, mới nghe thấy Lương Huấn Nghiêu trầm giọng nói: "Niên Niên, nếu thực sự có người như vậy, em nên tận hưởng mối tình đó, chứ không phải lãng phí thời gian vào anh."
Lương Tụng Niên như thể phát hiện ra được một thế giới mới, mở to mắt: "Đúng rồi, nếu thực sự xuất hiện một người tốt như anh, tại sao em không trực tiếp yêu đương với người đó cơ chứ?"
Cậu nói với giọng vui vẻ: "Không thể tưởng tượng được, yêu đương với người như vậy sẽ nhẹ nhàng biết bao? Vừa không phải anh trai, lại không phải trai thẳng, là một người… có thể ở bên em rất lâu, rất lâu."
Nói xong, cậu quay đầu nhìn Lương Huấn Nghiêu, "Anh nói có đúng không?"
Biểu cảm và hành động của Lương Huấn Nghiêu không thay đổi, vẫn bình tĩnh. Một lúc sau, anh quay đầu đón nhận ánh mắt rực cháy của Lương Tụng Niên.
Đối mặt, im lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!