Chương 6: Đồng chí Tiểu Cố quá ngây thơ

Sau khi buổi báo cáo kết thúc, nhận thấy lãnh đạo không còn dặn dò gì thêm, Cố Diểu thu dọn sổ bút chuẩn bị ra về.

Vừa ra đến cửa, cô bị Mạnh Trường Quân gọi lại: "Tiểu Cố về bằng gì thế?"

"Tôi đi tàu điện ngầm." Cô quay người đáp lời.

Mạnh Trường Quân sắp xếp lại tài liệu, rồi chỉ tay xuống phía dưới: "Hôm nay vất vả cho cô phải chạy qua đây một chuyến, để tôi chở cô ra trạm tàu điện ngầm gần đây nhé."

Cố Diểu đang định từ chối thì điện thoại của đối phương đổ chuông.

Sau nửa phút nghe máy, Mạnh Trường Quân tắt màn hình rồi nhìn cô mỉm cười cáo lỗi: "Tôi có việc đột xuất phải quay lại đơn vị ngay."

Ý là không thể đưa cô đi được nữa.

Cố Diểu vội vàng đáp: "Dạ không sao đâu, từ đây ra đó cũng gần, tôi đi bộ một lát là tới thôi."

Lúc này còn mười phút nữa mới đến giờ tan tầm.

Thời gian dư dả nên cô ghé qua nhà vệ sinh tầng sáu, đồng thời nhắn tin trả lời chị họ, bảo rằng mình đang ở tòa thị chính nên có lẽ sẽ đến muộn một chút.

Văn Tĩnh: [Không gấp, chị cũng đang bận chút việc nên sẽ đến trễ.]

[Em muốn ăn gì, để chị đặt món trước cho?]

[Chị cứ gọi đại đi, những món em kiêng ăn chị đều biết rồi mà.]

[OK nhé.]

Gửi xong dòng tin cuối cùng, Cố Diểu cất điện thoại bước ra ngoài. Ngay khi vừa bước vào hành lang, cô trông thấy hai bóng người đang đi tới từ phía đối diện.

Là lãnh đạo và Thư ký Từ.

Bước chân cô chợt khựng lại, trong đầu nảy ra ý nghĩ: Liệu bây giờ mình âm thầm lui lại thì có còn kịp không…

Thế nhưng, Từ Mặc rất tinh mắt. Anh ta hỏi: "Tiểu Cố vẫn chưa về sao?"

Đi cùng với câu hỏi thăm ấy là một ánh nhìn khác mà cô không thể nào phớt lờ. Cái nhìn tĩnh lặng không gợn sóng của người nắm giữ quyền uy, trông thì có vẻ bình thản nhưng mỗi khi chiếu lên người cô đều mang theo một sức nặng khiến người ta phải nín thở.

Cố Diểu đã từng phân tích nguyên nhân.

Có lẽ là do chuyện thao tác hệ thống lần trước nên Bí thư Chu có định kiến với cô. Suy cho cùng, chẳng có vị lãnh đạo nào lại thích một cấp dưới không biết điều.

Nhưng cô không hối hận.

Nếu được chọn lại một lần nữa, Cố Diểu vẫn sẽ làm như vậy. Ít nhất cô cũng thấy xứng đáng với bản thân và không hổ thẹn với những gì bố đã dạy bảo.

Cách đó vài mét, Chu Chính Lương vẫn không dừng bước.

Ngay cả khi lướt qua nhau, cô gái nhỏ lễ phép chào hỏi hai người, anh cũng chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không lưu lại quá lâu mà đi thẳng xuống cầu thang.

So với vẻ lạnh nhạt của lãnh đạo, Thư ký Từ có phần thân thiện hơn rất nhiều.

Vốn là người khéo léo và giỏi quan sát, anh ta đương nhiên hiểu được sức nặng của ba phút ngắn ngủi mà Bí thư Chu ở riêng cùng cô nhân viên trẻ trong văn phòng chiều nay.

Thật sự quá hiếm hoi.

Lúc đó anh ta vô cùng ngỡ ngàng. Một người nghiêm cẩn như Bí thư Chu, từ khi nhậm chức đến nay chưa bao giờ để cảm xúc cá nhân xen lẫn vào công việc. Vậy mà vào một ngày bình thường thế này, anh đã phá lệ.

Trực giác mách bảo anh ta rằng, cô gái nhỏ này là người có phúc, tương lai sau này chắc chắn sẽ rất rộng mở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!