Đại thiếu gia tỏ vẻ bí hiểm, không chịu trả lời mà chỉ vội vã nhắn lại: [Em có việc bận chút, hẹn gặp cô giáo Cố chiều nay nhé.]
Rồi sau đó bặt vô âm tín.
Sau bữa trưa, Cố Diểu thu xếp xong hành lý dự phòng cho hai ngày rồi khởi hành đến Dự Phong.
Trong sân đang đỗ một chiếc xe bán tải hạng nhẹ, thùng xe phía sau chất đầy nhu yếu phẩm gửi về nông thôn. Người tài xế đang cần mẫn bốc từng thùng hàng lên xe. Cô đoán đó là sách vở và đồ dùng dạy học quyên góp cho nhà trường.
Chu Hành Đoan mặc bộ đồ thể thao màu xám, một tay đút túi quần thong dong bước ra. Nhìn thấy cô giáo Tiểu Cố, cậu hăng hái cất lời chào, nhưng ánh mắt lại cứ liếc về phía tầng hai.
Dì Lưu thấy vậy thì cười nói: "Cậu hai đang xử lý công vụ trong thư phòng, e là không thể ra tiễn mọi người được. Vẫn còn sớm, cô giáo Cố có muốn vào nhà ngồi nghỉ một lát không?"
Cố Diểu khẽ lắc đầu từ chối.
Hôm nay hiếm khi trời hửng nắng, cô muốn tranh thủ sưởi nắng thêm một chút.
Thấy cô gái nhỏ có vẻ không mấy hào hứng, dì Lưu nhanh nhẹn sai người xếp ghế mây và bàn trà ngay giữa sân, sau đó bưng lên mấy món ăn vặt. Chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy rồi, bà không quên nháy mắt ra hiệu cho cậu nhóc kia.
Nhận được tín hiệu, Chu Hành Đoan khẽ hắng giọng một tiếng rồi tiến lại gần.
Cậu ngồi xuống ghế với dáng vẻ lười nhác, nghiêng đầu ngỏ ý mời mọc: "Dẫu sao cũng đang rảnh rỗi, hay là hai ta tỉ thí một trận đi?"
Tỉ thí cái gì cơ?
Giải đề Vật lý sao?
Cố Diểu định bụng từ chối vì chẳng muốn vận động trí não chút nào.
Nhưng thực tế chứng minh cô đã quá đề cao niềm đam mê học hành của vị đại thiếu gia này. Khó khăn lắm mới đến kỳ nghỉ đông, làm sao cậu chịu để "thời gian trôi qua một cách vô nghĩa" như thế được?
Như làm ảo thuật, Chu Hành Đoan lôi ra hai bộ bài Tây.
Hóa ra là muốn diễn trò trước mặt cô.
Cậu vừa xáo bài vừa giải thích quy tắc trò chơi, lược bỏ những chi tiết rườm rà mà đi thẳng vào mục đích và kết quả cuối cùng. Tóm lại, ai còn nhiều bài trên tay nhất thì người đó thua.
Nghe thì có vẻ hơi tẻ nhạt, thậm chí chẳng cần đến chút kỹ năng hay tư duy gì phức tạp.
Đám trẻ thế hệ 10x bây giờ chỉ chơi trò này thôi sao?
Thôi thì cứ coi như dành thời gian bầu bạn với cậu chủ nhỏ vậy.
Thế nhưng, cái giá cho sự khinh địch là Cố Diểu đã thua thảm hại liên tiếp hai ván.
Đến khi cô sực tỉnh, nhận ra những cái bẫy ẩn giấu dưới mỗi quân bài thì Chu Hành Đoan đã thong thả vươn vai rồi mặt dày đòi hỏi "chiến lợi phẩm".
Nhìn cái vẻ đắc thắng đó mà xem!
Đã chơi là phải chịu, Cố Diểu hờ hững cất tiếng: "Nói đi, em muốn chị làm gì?"
Cô cứ ngỡ cùng lắm cũng chỉ là mấy trò kiểu "thật hay thách" thôi, đây vốn là trò mà mấy chị em cô đã chơi chán chê rồi.
Nhưng cô đã bỏ sót một điểm quan trọng.
Cậu nhóc họ Chu năm nay mới mười bốn tuổi. Một đứa trẻ mới lớn thì đâu màng đến những trò tiêu khiển của người trưởng thành.
Giây tiếp theo, nghe được "yêu cầu hợp lý" mà đối phương đưa ra, Cố Diểu ngẩn người ngay tại trận.
Một lúc lâu sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!