Khi về đến nhà chị họ đã gần mười giờ đêm.
Thấy cô em gái tinh thần phấn chấn, chẳng có vẻ gì là đang đói bụng, Văn Tĩnh nghi hoặc tiến lại gần hít hà: "Ăn khuya rồi à?"
Bị hỏi trúng tim đen, Cố Diểu ngượng nghịu gật đầu.
Cô nói dối không chớp mắt, tìm đại một lý do: "Đồng nghiệp mời nên em không tiện từ chối thẳng."
Nhưng sự thật lại là, sau khi thưởng thức xong màn pháo hoa, vị lãnh đạo nào đó đã lái xe vòng vèo rồi độc đoán đưa cô thẳng tới một tiệm cháo đêm.
Mọi sự phản kháng đều vô hiệu. Bởi cái bụng kẹp lép của cô đã phản bội chủ nhân mà réo vang suốt dọc đường.
Văn Tĩnh cũng không mảy may nghi ngờ. Chị chỉ đau khổ nhìn về phía bàn trà ở phòng khách, nơi bày biện đống đồ nướng đang hot rần rần mà chị đã phải tốn một khoản tiền lớn và xếp hàng suốt hai tiếng đồng hồ mới mua về được.
"Không sao đâu ạ."
Cố Diểu cởi áo khoác, tự giác mở tủ lạnh lấy rượu.
Văn Tĩnh kinh hãi hỏi lại: "Em vẫn còn ăn thêm được nữa hả?"
Dĩ nhiên rồi.
"Đón năm mới thì phải hoàn tất nghi thức chứ, không thể lãng phí cảnh đẹp đêm nay được."
Vừa dứt lời, tiếng chuông cửa chợt vang lên. Hai người ăn ý quay sang nhìn nhau.
Cánh cửa mở ra, nhân viên giao hàng trao một bó hoa hồng lớn, mời cô Cố ký nhận.
Người gửi hoa ẩn danh, không để lại bất kỳ thông tin nào. Thế nhưng lòng Cố Diểu sáng tựa gương soi.
Cô cúi đầu nhìn những cánh hoa tươi tắn rạng rỡ trong vòng tay, bất giác liên tưởng tới lần trước.
Kỷ niệm ngày thành lập nhà hàng là hoa uất kim hương. Đêm sinh nhật hôm nay là hoa hồng.
Nếu có lần sau, không biết anh sẽ đổi thành hoa gì nhỉ?
Mải mê suy nghĩ, khóe môi cô vô thức cong lên. Tâm trí quá đắm chìm vào những mộng tưởng riêng tư, đến khi nghe thấy tiếng "tách" vang lên, cô mới sực tỉnh.
Sau khi chụp lén xong, Văn Tĩnh bình thản thu điện thoại lại, hờ hững hỏi: "Khai mau, dạo gần đây lại có người theo đuổi em đúng không?"
Cô nàng vội vàng lắc đầu phủ nhận.
Không có ư? Văn Tĩnh đời nào chịu tin.
Chị khẽ cười rồi đưa tay véo má đồng chí Tiểu Cố: "Em gái ngốc ơi, có tâm sự thì phải nói ra, giữ trong lòng không tốt cho sức khỏe đâu. Kể cho chị nghe đi, đối phương làm nghề gì, nhân phẩm ra sao, hiện tại tiến triển tới giai đoạn nào rồi, để chị xem giúp cho."
Ba phần hóng hớt, nhưng nhiều hơn cả vẫn là sự quan tâm chân thành.
Có vết xe đổ là tên họ Trình, Văn Tĩnh không muốn em họ lại gặp phải kẻ không ra gì để rồi chịu tổn thương.
Quả nhiên, trước những lời "mật ngọt" của chị, Cố Diểu nhanh chóng đầu hàng, thành thật khai báo đầu đuôi câu chuyện.
Nghe xong toàn bộ sự việc, Văn Tĩnh kinh ngạc trợn tròn mắt, hồi lâu không nói nên lời.
Chị mất tới năm phút mới tiêu hóa hết mớ thông tin gây sốc này.
Câu chất vấn đầu tiên là: "Chị nhớ trước đây em từng nói vị lãnh đạo đó quyền cao chức trọng, hơn nữa đã có gia đình ở Bắc Kinh rồi cơ mà. Anh ta có ý gì? Muốn em làm người tình trong bóng tối à?"
Giọng điệu quá đỗi gay gắt và trực diện khiến Cố Diểu cứng họng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!