Sáng sớm hôm sau.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ tư trang và nhu yếu phẩm, Cố Diểu hào hứng đưa bố mẹ đến Vân Thành du lịch.
Khi tới khu danh thắng thì đã sáu giờ chiều.
Vừa mới nhận phòng khách sạn, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì thư ký Từ đã gửi tin nhắn WeChat tới. Anh ta nói có một số liệu khẩn cấp, cần người am hiểu về kinh tế học và máy tính giúp sức xử lý.
Ngồi xuống mép giường, Cố Diểu mở bảng biểu ra xem, phát hiện định dạng cực kỳ rắc rối. Những cột thông tin quan trọng liên kết với tận mười lăm bảng phụ, chỉ cần sai một li là đi một dặm. Nếu thao tác trực tiếp trên điện thoại thì rất dễ xảy ra sai sót.
Cũng may là cô có thói quen luôn mang theo máy tính khi đi xa.
Đối phương đang cần gấp nên chắc hẳn không thể trì hoãn.
Chẳng còn cách nào khác, Cố Diểu đành để bố mẹ xuống lầu dùng bữa trước, còn mình thì ở lại phòng cặm cụi làm việc.
Làm được một nửa, bụng cô đã bắt đầu réo lên vì đói.
Thấy phần cơm được đưa lên sắp nguội ngắt, cô mới đặt chuột xuống, vươn vai một cái rồi quyết định nghỉ ngơi giây lát.
Trong lúc ăn, cô thuận tay chụp một bức ảnh đăng lên trang cá nhân. Kèm theo đó là dòng cảm thán: [Ôi! Đúng là kiếp trâu ngựa.]
Ngay khi dòng trạng thái được cập nhật, Chu Hành Đoan ở tận Bắc Kinh xa xôi đã tình cờ nhìn thấy trong lúc lướt điện thoại.
Phóng to bức ảnh, có thể nhận ra bối cảnh là ở một khách sạn.
Vốn là người thông minh, đại thiếu gia Chu Hành Đoan dù không thấy chính chủ xuất hiện trong bức ảnh, nhưng kết hợp với kỳ nghỉ hiện tại, cậu dễ dàng đoán ra cô giáo Tiểu Cố đang đi du lịch.
Đi chơi mà vẫn phải tăng ca, đúng thật là quá quắt.
Chợt nhớ đến ý tưởng mai mối cho cô giáo Tiểu Cố và chú hai, cậu thầm nghĩ đây chẳng phải là cơ hội từ trên trời rơi xuống hay sao?
Thế là Chu Hành Đoan chụp màn hình dòng trạng thái rồi gửi ngay cho vị lãnh đạo nào đó, kèm theo một câu cảm thán đầy ẩn ý:
[Chú hai, đơn vị của các chú không thể bóc lột sức lao động của phái nữ như thế được đâu.]
Tại thư phòng ở tầng hai.
Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên trong không gian yên tĩnh.
Ngồi bên bàn làm việc, Chu Chính Lương với gương mặt không chút gợn sóng cầm điện thoại lên, lướt nhẹ màn hình. Ánh mắt anh dừng lại trên bức ảnh hồi lâu rồi khẽ nở nụ cười.
Anh lập tức chuyển giao diện, gọi một cuộc điện thoại cho thư ký Từ.
Vừa mở lời, anh đã khiến đối phương được phen hú vía: "Việc tôi giao cho cậu, cậu cũng biết cách đùn đẩy trách nhiệm quá nhỉ?"
Chu Chính Lương châm một điếu thuốc rồi đứng dậy, rảo bước ra phía ban công.
Ánh hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối ngày quyện vào áng mây phủ kín đường chân trời xa xăm.
Vầng sáng dịu dàng rọi lên gương mặt tuấn tú của người đàn ông. Nhìn từ phía thư phòng, bóng lưng cao lớn, tĩnh lặng đứng bên lan can ấy trông thật thong dong mà uy nghiêm, tựa như một ngọn núi cao không thể với tới.
Đầu dây bên kia, Từ Mặc đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán rồi ái ngại cất tiếng: "Vì chạm đúng mảng kiến thức chuyên môn không thuộc thế mạnh của tôi, nên tôi mới phải mạo muội nhờ Tiểu Cố giúp một tay."
Ngập ngừng hai giây, anh ta vội vàng chữa cháy: "Tôi sẽ tìm người khác làm ngay đây."
Không gian rơi vào im lặng trong chốc lát.
"Không cần đâu." Giọng nói trầm thấp của Chu Chính Lương truyền qua ống nghe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!