Vừa nhắc đến vấn đề thì vấn đề ập đến ngay.
Tối hôm đó, tiến độ dự án gặp phải trở ngại.
Về mảng tự kiểm tra, giả sử xuất hiện cảnh báo bất thường thì nên dựa trên phân cấp nào để quyết định xem có gửi thông báo đến tài khoản cấp cao nhất hay không.
Vì chuyện này mà cả nhóm đã đặc biệt mở cuộc thảo luận qua tin nhắn thoại.
"Một khi xuất hiện cảnh báo, bất kể cấp độ lớn nhỏ, trực tiếp liên kết vào hệ thống công khai nội bộ của Ủy ban Phát triển và Cải cách, gửi thông tin dưới dạng thư điện tử đến từng địa chỉ IP."
Đó là phương án cuối cùng do Cố Diểu chốt lại.
Qua lần cải cách hệ thống này, mọi vết nhơ sẽ không còn chỗ ẩn nấp. Dù trời có sập xuống thì cũng đã có người chống đỡ.
Cô chỉ là người thực thi nên lo làm tốt nhiệm vụ lãnh đạo giao phó là được, những việc khác hoàn toàn không cần bận tâm.
Mọi người trong nhóm dự án nghe xong đều vô cùng chấn động, nhất là Tiêu Dữ.
Những điểm rủi ro cốt yếu mà anh ta nêu ra thực chất đều là vì muốn tốt cho cô. Nhưng Cố Diểu biết rõ, ý định của Bí thư Chu chính là như vậy.
Đã làm thì phải làm đến mức khiến anh hài lòng tuyệt đối.
Cô nói: "Nếu mọi người có điều gì lo ngại, có thể lưu lại đoạn tin nhắn thoại vừa rồi của tôi làm bằng chứng, biết đâu sau này cần dùng tới."
Khụ.
Nói quá lời rồi.
Nhóm trưởng Tiểu Lộ sượng sùng lên tiếng: "Cô Cố khách sáo quá, tôn chỉ của chúng tôi là đáp ứng vô điều kiện mọi yêu cầu của khách hàng."
Thế sao?
Theo lời kể từ bạn bè trong giới, người sáng lập Diệu Khách vốn là kẻ cực kỳ có chủ kiến và cá tính. Anh ta từng vì muốn thuyết phục bên A gỡ bỏ những đường link sản phẩm có nghi vấn quảng cáo sai sự thật mà không ngần ngại đơn phương chấm dứt hợp đồng, chấp nhận từ bỏ khoản thanh toán cuối cùng.
Cũng chính vì đạo đức nghề nghiệp quá khắt khe ấy mà rất nhiều khách hàng đều chọn cách tránh xa, không muốn hợp tác.
Thế nhưng trong ấn tượng của Cố Diểu, dường như kể từ khi nhóm dự án được thành lập, Tiêu Dữ chưa bao giờ can thiệp hay phủ quyết bất kỳ yêu cầu nào của cô, gần như là muốn gì được nấy.
Vậy nên trong nhiều chuyện, không thể cứ nghe người ta đồn thổi rồi tin là thật được.
Vào dịp nghỉ lễ Quốc khánh, Lão Cố và cô giáo Thẩm mới có thời gian rảnh để đến Cùng Hải.
Đây là cơ hội hiếm có, Cố Diểu dậy từ sớm tinh mơ để thu dọn phòng ốc. Tiện lúc đánh răng rửa mặt, cô liếc qua số dư tài khoản ngân hàng, trong lòng thầm tính toán xem có nên đưa bố mẹ đi du lịch một chuyến hay không.
Kết quả là sau khi đón được người ở ga tàu, trên đường về cô vừa mới đề đạt ý kiến đã bị cô giáo Thẩm gạt phắt đi.
"Tiết kiệm tiền để dành sang năm còn trả nợ mua nhà."
Mới nghe qua, Cố Diểu còn chưa kịp phản ứng.
Ngay sau đó, Lão Cố bồi thêm một câu: "Nếu nhanh thì chắc cũng chẳng đến sang năm đâu."
Nghĩa là sao?
Đồng chí Tiểu Cố cuối cùng cũng định thần lại, hỏi bâng quơ một câu: "Bố mẹ định mua nhà ạ?"
Hai vợ chồng đồng thời gật đầu.
Đúng vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!