Mười giờ đêm, hội quán Dự Phong trên đường Gia Bách yên tĩnh đến lạ.
Phòng làm việc trên tầng hai vẫn sáng đèn.
Mãi không đợi được email báo cáo, Chu Chính Lương nhấc máy gọi cho Từ Mặc.
Cô gái nhỏ vốn luôn nghiêm túc và có trách nhiệm trong công việc, dù có việc đột xuất cũng sẽ báo trước một tiếng. Tối nay thực sự quá đỗi bất thường.
Ở đầu dây bên kia, Từ Mặc gọi một cuộc thoại WeChat theo lời dặn, nhưng lọt vào tai lại là tiếng nhạc xập xình hỗn loạn.
Phản ứng đầu tiên của Từ Mặc tất nhiên là nghĩ đến quán bar. Nhưng trong ấn tượng của anh ta, Tiểu Cố thường ngày rất ngoan ngoãn và chín chắn, không giống kiểu người có sở thích đắm mình trong các cuộc vui đêm muộn.
Phải nói rằng, thư ký Từ đã quá coi thường người ta rồi.
Dẫu sao cũng mới ngoài đôi mươi, lúc tâm trạng không vui đi uống vài ly vẫn tốt hơn là nằm trên giường tự gặm nhấm nỗi đau chứ?
Qua những lời lẽ say khướt của cô gái nhỏ, không khó để nhận ra cô vừa thất tình.
Thậm chí cô còn nhận nhầm anh ta là gã bạn trai cũ và mắng chửi thậm tệ. Từ Mặc cảm thấy mình thật sự quá oan uổng.
Hai phút sau, tình hình được báo cáo nguyên văn tới lãnh đạo. Sau khi nghe xong, Chu Chính Lương im lặng trong giây lát, rồi ra lệnh cho anh ta gọi điện nhờ kỹ thuật viên định vị điện thoại của Cố Diểu.
Ban đầu, thư ký Từ chưa nhận ra sự quan tâm vượt mức bình thường này của Bí thư Chu. Mãi cho đến khi gửi vị trí quán bar qua, anh ta mới muộn màng ý thức được rằng người đàn ông vốn luôn trầm tĩnh ấy, vào khoảnh khắc vừa rồi, thế mà lại để lộ chút cảm xúc xao động hiếm hoi.
Kể từ khi nhậm chức đến nay, Bí thư Chu có bao giờ bận tâm đến nữ cấp dưới như thế đâu.
Thật khó mà tin nổi.
Từ Mặc tự dặn lòng không được nghĩ ngợi quá nhiều. Bởi có đôi khi, trực giác chính là thứ g**t ch*t con người ta.
Chu Chính Lương cầm lấy chìa khóa, lái chiếc Volkswagen màu đen khiêm tốn rời khỏi khu Dự Phong.
Quán bar nằm giữa khu phố sầm uất, nhưng vào giờ này, xung quanh chẳng còn mấy khách bộ hành.
Ánh đèn xe rọi từ phía xa, in bóng cô gái nhỏ đang ngồi lặng lẽ bên bồn hoa, dưới chân là hai vỏ lon lăn lóc.
Đôi mắt cô cụp xuống, nhìn chằm chằm vào mặt đất không rời, chẳng rõ đang mải mê quan sát điều gì.
Chiếc xe từ từ dừng lại, cửa ghế lái mở ra.
Bóng đêm bao trùm lấy thân hình cao lớn của người đàn ông khi anh sải bước về phía bồn hoa.
Men rượu làm tê liệt thần kinh, khiến sự nhạy bén của Cố Diểu với mọi thứ xung quanh giảm xuống mức thấp nhất. Thấp đến nỗi, khi Chu Chính Lương chậm rãi quỳ một chân xuống trước mặt, cô vẫn cảm thấy bản thân như đang chơi vơi trong cõi mộng ảo phù du.
"Cố Diểu." Chu Chính Lương khẽ gọi tên cô bằng tông giọng trầm ấm.
Bị mê hoặc bởi thanh âm dễ nghe ấy, cô gái nhỏ ngẩng đầu lên.
Cô mơ màng nhìn người trước mặt, rồi nở một nụ cười ngây ngô: "Chú ơi, chú đẹp trai quá, hình như chúng ta gặp nhau ở đâu rồi thì phải."
"…"
Quả nhiên là say không biết trời đất gì nữa rồi.
Chu Chính Lương bất lực thở dài. Cánh tay vững chãi và mạnh mẽ của anh luồn qua khoeo chân cô, bế xốc người lên rồi bước về phía xe.
Thật không may, Cố Diểu ra ngoài mà quên mang theo chìa khóa. Đây cũng chính là một trong những lý do khiến cô chạy đến quán bar vào lúc nửa đêm thế này.
Chiếc Volkswagen dừng lại bên ngoài khu tập thể, Chu Chính Lương nghiêng đầu nhìn gương mặt say ngủ yên tĩnh của cô gái, trái tim như mềm nhũn, không nỡ đánh thức cô dậy. Mà để cô ngủ ở khách sạn trong tình trạng thế này, đêm hôm không có người chăm sóc, anh cũng không yên tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!