Trước đây, dù cả hai có tranh cãi kịch liệt đến mức nào, cô cũng chưa từng nhắc đến hai chữ "chia tay".
Trong lòng Trình Mục bắt đầu dấy lên sự hoảng loạn. Nhưng vốn dĩ là người điềm tĩnh, anh tạm trấn an mình rằng đó chỉ là lời nói lẫy trong lúc nóng giận. Thấy người bên cạnh đã nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ, bộ dạng chẳng buồn để tâm đến mình, Trình Mục lại khởi động xe, lao nhanh về phía đường Hướng Dương.
Đến trước khu chung cư, chiếc Porsche tắt máy.
Cố Diểu tháo dây an toàn định bước xuống xe thì cổ tay đột ngột bị một lực mạnh kìm lại.
"Chúng ta cần nói chuyện." Trình Mục lên tiếng.
Nói chuyện gì đây?
Nói về việc tại sao trên người anh lại có mùi nước hoa lạ, hay vết son trên cổ áo kia từ đâu mà có? Mọi thứ đều có thể giải thích, vì anh luôn có vô vàn lý do và những sự cố bất ngờ.
Cô cụp mắt, bình thản nói ra sự thật: "Cố Diểu tôi không có bản lĩnh khiến cậu chủ Trịnh quay đầu, điều này chứng tỏ chúng ta vốn không phải duyên phận của nhau. Đã vậy, chi bằng cứ chia tay trong êm đẹp, đỡ lãng phí thời gian của cả hai."
Nghe đến đây, sắc mặt Trình Mục lập tức sa sầm.
Lặng đi một hồi, khóe môi anh khẽ nhếch lên đầy mỉa mai: "Từ thời đại học, ông đây theo đuổi em ròng rã năm năm trời, khó khăn lắm mới có được em, vậy mà giờ em lại bảo hai ta không phải duyên phận của nhau?"
Cố Diểu, rốt cuộc em có trái tim hay không?
Mà thôi, kẻ muốn đánh người cam chịu, giờ nói những lời này còn ích gì.
Trình Mục định thần lại, cố gắng làm dịu giọng nói: "Em cũng biết mà, anh vừa chân ướt chân ráo vào tập đoàn, trong kinh doanh khó tránh khỏi việc phải tiếp xúc với đủ hạng người."
"Anh thừa nhận xung quanh mình có nhiều phụ nữ, nhưng đó chỉ là xã giao đưa đẩy, anh chưa từng đi quá giới hạn."
Nói đến đây, giọng Trình Mục trở nên khản đặc: "Diểu Diểu, em luôn bảo anh phải có chí tiến thủ, anh cũng không muốn dậm chân tại chỗ. Thế nhưng Hằng Viễn đâu chỉ có mình anh là người thừa kế, phía trên còn có anh cả."
Trong mắt cha lúc nào cũng chỉ có mình anh cả. Anh cũng muốn chứng minh rằng cậu hai nhà họ Trình không phải kẻ vô dụng.
"Chịu được những việc mà người thường không thể chịu thì mới làm được những việc mà người thường không thể làm, đây là những gì em đã dạy anh. Hơn nữa, trong số những người đó có rất nhiều đối tác quan trọng, vì đại cục, anh không thể làm mất mặt họ."
Cái gọi là "đối tác", đương nhiên sẽ gửi gắm những "món quà" đặc biệt. Trình Mục không nói huỵch toẹt ra, nhưng ẩn ý đã quá rõ ràng. Từng lời anh nói đều nhuốm màu bất lực.
Đây là lần đầu tiên cô nghe anh kể về tình cảnh của mình ở tập đoàn. Bị chủ tịch phớt lờ, bị cổ đông chèn ép, chỉ cần một sai sót nhỏ là có thể bị đá văng khỏi ban quản lý. Vị công tử kiêu ngạo ngút trời ấy đã bao giờ tỏ ra yếu đuối như thế trước mặt phụ nữ đâu.
Nghĩ về những chuyện đã qua, trái tim Cố Diểu không tránh khỏi dao động.
Tình cảm cô dành cho anh là thật, nếu không cô đã chẳng đồng ý ở bên anh. Anh đã theo đuổi cô năm năm ròng rã, đời người liệu có được mấy lần năm năm như thế?
Không gian trong xe rơi vào khoảng lặng kéo dài.
Hồi lâu sau, cô khẽ nghiêng đầu nhìn bó hồng nằm chỏng chơ ở ghế sau, lý nhí lên tiếng: "Lần sau nhớ mua màu hồng, em không thích màu rực rỡ quá đâu."
Trình Mục khẽ nở nụ cười cưng chiều.
Anh rướn người tới ôm lấy cô vào lòng, đặt một nụ hôn lên trán cô rồi trịnh trọng tuyên bố: "Diểu Diểu, anh sẽ mang đến cho em một tương lai."
Tương lai của cô không thể do người khác ban phát, mà nhất định phải do tự tay cô gây dựng. Vậy nên giữa tương lai và hiện tại, Cố Diểu trân trọng vế sau hơn.
Cuối cùng, cô đã chọn tha thứ.
Trước lúc chia tay, Trình Mục nhắc đến sinh nhật vào tháng sau, hỏi bạn gái đã chuẩn bị quà gì cho mình chưa.
"Tạm thời giữ bí mật."
Tuy vậy, cô cũng không quên báo trước: "Hôm đó vừa khéo là thứ sáu, có thể em sẽ phải tăng ca."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!