Về đến phòng, mọi người đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan sở.
Hạ Vi rướn cổ nhìn ra phía hành lang vắng tanh, rồi ghé sát lại hỏi nhỏ: "Buổi báo cáo không thuận lợi à? Trưởng phòng bị Chánh Văn phòng giữ lại rồi sao?"
Đâu chỉ có không thuận lợi.
Cố Diểu lưu lại tài liệu, tắt máy tính rồi ân cần nhắc nhở một câu: "Trưởng ban mới đã nhậm chức rồi, ngày mai đừng có đi muộn đấy."
Trưởng ban mới?
Theo thông lệ, thường thì người mới phải đến Ban Tổ chức trình diện trước, vậy mà cả ngày hôm nay chẳng nghe thấy phong thanh gì, lẽ nào tin tức của phòng Dự án lại lạc hậu đến thế?
Tuy nhiên, Trưởng ban thì được gặp thường xuyên, còn Bí thư Chu mới là nhân vật hiếm khi xuất hiện.
Là cán bộ cấp cơ sở may mắn được tiếp xúc ở cự ly gần với một nhân vật tầm cỡ, khi được hỏi liệu Bí thư Chu có thực sự dễ mến và nho nhã như lời đồn hay không, Cố Diểu chỉ khẽ mỉm cười.
Suốt cả quá trình, anh không hề lớn tiếng hay lộ vẻ giận dữ, nhưng từng câu từng chữ thốt ra đều khiến người ta như ngồi trên bàn chông.
Cô đưa ra câu trả lời: "Cũng khá dễ gần."
"Trông tướng tá thế nào?"
"Ngũ quan chính trực."
Ơ…
Hạ Vi không bỏ cuộc, tiếp tục truy vấn: "Cao bao nhiêu, có trên một mét tám không?"
"Tôi không để ý lắm, nhưng nhìn chung là cao hơn tôi."
Trả lời cái kiểu gì thế này.
Cảm nhận được sự qua loa của Cố Diểu, Hạ Vi rất không vừa lòng, đang định nói thêm gì đó thì bị Dương Lam ngắt lời khi chị đứng dậy đi lấy nước.
"Nếu tò mò quá thì tự lên mạng mà tra cứu, có cả hình ảnh lẫn bài viết, chắc chắn là chi tiết hơn những gì Tiểu Cố kể nhiều."
Hạ Vi đã thử từ lâu rồi.
"Toàn là thông tin về quá trình công tác, chẳng có tí gì thực tế cả."
"Thế em còn muốn biết thêm gì nữa?" Dương Lam đặt cốc nước xuống, hạ thấp giọng: "Gia thế mạnh đến mức hồ sơ thuộc diện bảo mật, em nói xem trang web nào dám viết?"
Ba chữ "Bí thư Chu" không đơn thuần chỉ là một chức danh.
Nhìn khắp chốn quan trường vùng Cáp Hải này, có ai dám bàn tán về gia thế và lai lịch của Chu Chính Lương?
Không một ai cả.
Có những cái tên, đến nhắc tới cũng là điều kiêng kỵ.
Có lẽ bị sự nghiêm túc thái quá của Dương Lam làm cho sợ hãi, văn phòng bỗng im lặng trong giây lát. Hạ Vi đảo mắt rồi cười hì hì: "Chị Lam biết nhiều thật đấy."
Suýt nữa thì quên mất, trong phòng Dự án này chị Dương Lam mới là người "có gốc" nhất.
Chồng chị công tác bên Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật kia mà.
Không ngoài dự đoán, chủ đề này dừng lại tại đó.
Ba người cùng nhau bước ra khỏi tòa nhà văn phòng. Từ xa đã thấy một chiếc Porsche mui trần đậu ở góc cua, bước chân Cố Diểu khựng lại. Cô dứt khoát quay người, mặt không cảm xúc đi về phía cổng phía Đông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!