Chương 19: Có quan điểm thế nào về hôn nhân

Ngày xuất phát từ Cùng Hải đến huyện Đường, họ cũng từng đi ngang qua đầm sen này.

Chu Chính Lương vẫn nhớ rõ, khi ấy cô gái nhỏ cứ rướn dài cổ ra nhìn. Ngặt nỗi vị trí ngồi không thuận lợi, tầm nhìn bị che khuất nên chẳng thể ngắm trọn vẹn cảnh sắc, vẻ thất vọng hiện rõ trên gương mặt.

Vô tình, khoảnh khắc nhỏ ấy đã lọt vào mắt anh.

Cái gọi là "ưu tiên phụ nữ", thực chất chỉ vì anh không muốn chuyến đi này để lại cho cô thêm một điều hối tiếc nào nữa.

Xe đang chạy trên cao tốc, Từ Mặc không dám lơ là, chỉ khi ánh mắt lướt qua gương chiếu hậu, anh ta mới cảm nhận được hình như tâm trạng lãnh đạo đang khá tốt.

Đoạn G2 vành đai thành phố này mùa nào cũng có cảnh đẹp. Đặc biệt là với những chuyến đi dài ngày, cảnh sắc ở đây có tác dụng giải tỏa áp lực rất tốt.

Điều quan trọng nhất là lãnh đạo vui vẻ, bởi chỉ có như vậy thì mọi việc mới suôn sẻ tốt lành.

Khoảng bốn giờ chiều, xe về tới Cùng Hải.

Cố Diểu nhận được điện thoại của mợ. Người ở đầu dây bên kia trách cô hiếm lắm mới về Nam Ninh một chuyến, vậy mà chẳng ghé nhà ăn bữa cơm.

Nắm chặt điện thoại, cô gái nhỏ lộ vẻ khó xử. Cô len lén liếc sang người bên cạnh, chỉ dám nói vài câu lấp l**m qua quýt mà không tiện giải thích nhiều.

Rất nhanh, trong ống nghe mơ hồ truyền đến tiếng nhắc nhở của cậu cô: "Đợi con bé về đến nhà rồi nói, bây giờ không tiện đâu."

Vẫn là Cục trưởng Thẩm hiểu chuyện.

Mợ cô lầm bầm gì đó, đại loại là oán trách chồng sao không báo sớm một chút để bà chuẩn bị ít đặc sản cho cháu gái mang về Cùng Hải.

Qua những chi tiết nhỏ này có thể thấy giữa hai người họ chẳng có thâm thù đại hận gì. Vậy rốt cuộc tại sao lại đến mức đòi ly hôn?

Cô biết, người lớn vốn giỏi nhất là diễn trò cho con trẻ xem. Ít nhất là đến tận bây giờ, em họ cô vẫn hoàn toàn chưa hay biết gì.

Hai phút sau, cuộc gọi kết thúc.

Ngay khi cô vừa tắt máy, bên cạnh vang lên giọng nói trầm ấm của lãnh đạo: "Không cần vội quay lại làm việc ngay đâu, nghỉ ngơi hai ngày đi, sẵn tiện sắp xếp lại suy nghĩ một chút."

Cũng hợp lý.

Cô gái nhỏ gật đầu: "Cảm ơn Bí thư Chu."

Thế rồi, não bộ bỗng dưng đình trệ, cô đờ đẫn quay sang nhìn anh, thắc mắc: "Vừa rồi anh nói… sắp xếp suy nghĩ là về phương diện nào ạ?"

Cô cứ ngỡ mình vừa lơ đãng nên bỏ sót thông tin gì đó.

Trong đáy mắt Chu Chính Lương thoáng hiện một tia cảm xúc rồi biến mất trong tích tắc. Anh không đáp lời ngay, mà đổi chủ đề bằng một câu hỏi: "Tiểu Cố có quan điểm thế nào về hôn nhân?"

???

Đừng nói là người trong cuộc, ngay cả Từ Mặc đang lái xe phía trước lúc này cũng không kịp phản ứng.

Lãnh đạo đột ngột chuyển chủ đề từ chuyện công sang chuyện tư, đây là tình huống hiếm khi xảy ra.

Nhưng đồng chí Tiểu Cố lại rất thông minh. Đối diện với câu hỏi kỳ lạ của người đàn ông, cô dễ dàng liên tưởng ngay đến sự việc ở hành lang bộ phận hậu cần lúc chiều.

Ánh mắt cô lộ vẻ lúng túng, thử dò hỏi: "Anh… nghe thấy cuộc trò chuyện của tôi và cậu tôi sao?"

Chu Chính Lương im lặng một thoáng rồi nói: "Không chỉ mình tôi nghe thấy đâu."

Hả?

Cố Diểu nhắm nghiền mắt, cảm thấy cuộc đời thật quá bế tắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!