Chương 1: Lãnh đạo

Sáng sớm tinh mơ, Trưởng phòng đã phát thông báo khẩn vào nhóm chat, yêu cầu mọi người có mặt tại đơn vị sớm hai mươi phút để rà soát, sắp xếp lại toàn bộ công việc hiện tại, sẵn sàng đón đoàn cấp trên đến kiểm tra đột xuất.

Cụ thể là vị lãnh đạo nào thì không thấy nói. Nhưng nhìn vào thái độ trọng thị của Trưởng phòng, ít nhất cũng phải từ cấp cục trở lên.

Phòng Dự án nơi Cố Diểu đang công tác vốn là đơn vị cốt cán của Ban Quy hoạch Kinh tế, trách nhiệm nặng nề, áp lực đè nặng, mà rủi ro xảy ra sai sót cũng cực kỳ cao. Đặc biệt là trong giai đoạn nhạy cảm này, khi vị Trưởng ban tiền nhiệm vừa bị Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đưa đi, mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nhận tin lãnh đạo xuống thị sát.

Trưởng ban mới chưa nhậm chức, nội bộ hiện như "rắn mất đầu", ai nấy đều ngồi trên đống lửa, lòng dạ không yên.

Đúng 10 giờ sáng, đoàn xe công vụ màu đen chậm rãi dừng trước tòa nhà liên cơ quan. Chánh Văn phòng cùng vài vị Trưởng ban đã túc trực sẵn để trực tiếp làm công tác đón tiếp.

Giờ cơm trưa tại nhà ăn, theo lời kể của các đồng nghiệp ở sảnh tiếp dân tầng một, không khí lúc đó vô cùng nghiêm nghị. Nghe đâu toàn bộ ban lãnh đạo đều gọi vị khách ghé thăm là…

Họ Chu ư?

Mấy người ở phòng Dự án ăn ý đưa mắt nhìn nhau. Xem ra, phán đoán ban đầu của họ vẫn còn quá dè dặt.

Trở lại văn phòng, chẳng ai còn tâm trí đâu mà chợp mắt. Không biết ai khơi mào, mọi người bắt đầu suy đoán về mục đích chính của nhân vật tầm cỡ này khi đến thị sát Ủy ban Phát triển và Cải cách.

"Mọi người đừng quên, Trưởng ban cũ của chúng ta bị ngã ngựa vì lý do gì…"

Câu nói mới được một nửa đã bị Hứa Đông Bình vừa bước chân vào cửa ngắt lời: "Nếu rảnh rỗi quá thì đi quét dọn vệ sinh đi, càng đến lúc nước sôi lửa bỏng thì càng không để tôi yên tâm được chút nào."

Hạ Vi không phục, bèn bướng bỉnh hỏi lại: "Ngộ nhỡ người ta kiểm tra đột xuất phòng Dự án mà xảy ra sai sót gì, thì đó là trách nhiệm của lãnh đạo tiền nhiệm, hay là đám tép riu bọn em phải đứng ra gánh tội thay đây?"

"Đừng có lo bò trắng răng."

Dương Lam kịp thời xen vào: "Cấp trên tự có sự sắp xếp của cấp trên. Bí thư Chu ở vị trí đó, lẽ nào lại đi chĩa mũi dùi vào cấp cơ sở."

Ba chữ "Bí thư Chu" vừa thốt ra khiến Hứa Đông Bình giật mình tỉnh táo lại.

Như chợt nhớ ra điều gì, ông vội quay sang nhìn Cố Diểu đang ngồi ở bàn làm việc: "Tiểu Cố, tôi nhớ trong phòng có một chiếc máy tính xách tay để không, cô xem thử xem còn dùng được không."

Tất nhiên là dùng được.

Vốn xuất thân từ chuyên ngành máy tính, đồng chí Tiểu Cố không chỉ gánh vác việc trích xuất thông tin và xây dựng mô hình dữ liệu, mà còn "thầu" luôn cả việc bảo trì máy móc cho cả phòng. Suốt một năm kể từ khi vào đơn vị, chiếc máy tính Xiaoxin được cô tỉ mẩn chắp vá, lắp ráp lại cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Sau khi khởi động máy, Hứa Đông Bình trực tiếp giao nhiệm vụ: Yêu cầu Cố Diểu cài đặt toàn bộ các hệ thống liên quan đến dự án vào máy tính xách tay, đăng nhập sẵn tài khoản để chuẩn bị cho "trường hợp cần thiết".

Mọi người ở đây ai cũng hiểu rõ "trường hợp cần thiết" là như thế nào.

Nếu tầng sáu có lệnh triệu tập thì ít nhất cũng phải có cái gì đó ra hồn để trình ra, bằng không cái chức Trưởng phòng của Hứa Đông Bình này coi như vứt.

Thế nhưng ngay thời điểm then chốt này, Cố Diểu buộc phải tạt một gáo nước lạnh: "Hiện tại hệ thống chỉ cho phép liên kết với hai địa chỉ IP con. Nếu muốn dùng thêm trên một máy tính nữa thì phải liên hệ với nhà cung cấp dịch vụ trước. Chờ làm xong thủ tục rồi mới cài đặt thì chắc phải mất vài tiếng đồng hồ, e là không kịp."

"Bên cung cấp là công ty nào?" Hứa Đông Bình nhíu mày hỏi.

Cố Diểu là lính mới nên không nắm rõ tình hình cụ thể.

Từ phía góc phòng, Dương Lam lên tiếng nhắc nhở: "Là một công ty khởi nghiệp kiểu mấy cậu sinh viên mới ra trường làm ăn nhỏ lẻ ấy mà, kinh doanh không hiệu quả nên đã phá sản từ nửa năm trước rồi."

Điều đáng nói hơn cả là việc phát triển hệ thống và đấu thầu khi đó lại do chính Trưởng phòng Hứa của chúng ta toàn quyền phụ trách.

Trong thành phố này không thiếu những doanh nghiệp công nghệ năng lực hùng hậu, tại sao ông ta lại chọn đúng một công ty non trẻ như vậy?

Còn vì sao nữa.

Trưởng phòng Hứa vốn nổi tiếng "tiết kiệm", thấy bên đó báo giá thấp nhất thì ham thôi.

Giá thấp thì hệ thống cũng khó sử dụng. Một ngày máy giật lag không biết bao nhiêu lần, thi thoảng lại tự văng ứng dụng hoặc bị hạn chế đăng nhập một cách vô lý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!