Chương 99: Ngoại truyện 4: Anh ấy còn nhỏ tuổi hơn tớ mà

Khi đến Nam Hoài, Dụ Từ Thu chỉ đeo một chiếc ba lô, nhưng lúc rời đi lại có thêm hai chiếc vali hành lý.

Tất cả đều do Giang Tư Trừng mua cho cô.

Kỳ nghỉ năm lớp 12 là thời điểm h*m m**n kiểm soát của anh bộc lộ mãnh liệt nhất.

Lúc đó anh muốn Dụ Từ Thu từ đầu đến chân đều phải mặc đồ anh mua, thế là anh tìm đến từng thương hiệu xa xỉ đặt trước vài món trong bộ sưu tập mới. Sau này khi cô rời khỏi Nam Hoài, những thứ đồ đó gửi về nhà cũng chỉ đành để không.

Trước khi đi, Dụ Từ Thu cố ý kiểm tra hành lý. Cô phát hiện gu thẩm mỹ của Giang Tư Trừng không tệ, hơn nữa còn rất hiểu cô.

Những kiểu dáng anh chọn không quá phô trương, đều mang tính ứng dụng cao, màu sắc cũng không quá lòe loẹt.

Có những món thậm chí chỉ là áo sơ mi, áo phông đơn giản.

Vốn cô còn sợ mặc đồ hiệu sẽ quá nổi bật, nhưng xem qua thì cũng yên tâm hơn.

Cô nghĩ: Nếu không nhìn vào nhãn mác thì chẳng ai biết đây là những bộ đồ giá hơn chục ngàn tệ một món, chắc người ngoài cũng không nhận ra đâu.

Sau khi khai giảng vào mùa thu, số lần hai người gặp nhau không nhiều.

Tuy ở cùng một thành phố, nhưng ai cũng có việc riêng bận rộn.

Dụ Từ Thu gần như không hỏi han gì đến chuyện của Giang Tư Trừng, cô cũng không bao giờ chủ động tìm anh, cho nên mỗi lần gặp mặt đều khá đường đột, bởi toàn là do Giang Tư Trừng bất ngờ hẹn cô.

Giữa tháng 10, Giang Tư Trừng đột nhiên báo với Dụ Từ Thu rằng cuối tuần sẽ đến tìm cô.

Dụ Từ Thu ngạc nhiên: "Hả?", rồi nói tuần này không được, hai ngày đó cô đã có lịch trình rồi.

Cô còn đặc biệt nhấn mạnh rằng anh không cần đi cùng.

Tại sao phải nhấn mạnh như vậy? Bởi vì Giang Tư Trừng là người rất cố chấp, đã quyết định gặp cô thì nhất định phải gặp cho bằng được. Nếu lịch trình của cô xung đột với anh, anh thậm chí sẽ yêu cầu được đi cùng cô.

Bình thường Dụ Từ Thu cũng sẽ để anh đi cùng, nhưng tại sao tuần này lại không muốn?

Bởi vì cô cùng bạn cùng phòng giường số 2 đi tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện hỗ trợ giáo dục, mà Giang Tư Trừng sẽ chẳng bao giờ hứng thú với mấy hoạt động công ích kiểu này.

Quan trọng hơn là nơi các cô muốn đến là vùng núi nghèo khó, một đại thiếu gia sống trong nhung lụa từ bé như Giang Tư Trừng chắc chắn sẽ không muốn đi.

Cô cũng không muốn giấu giếm, bèn kể rõ sự tình với Giang Tư Trừng.

Việc cô cứ liên tục nhấn mạnh không cần anh đi cùng khiến giọng điệu Giang Tư Trừng trở nên không vui: "Em không đi không được sao?"

"Không được, đã lên lịch trình rồi, sao em có thể tùy tiện thất hứa chứ? Hơn nữa bản thân em cũng rất muốn đi."

Cô nhấn mạnh câu cuối cùng.

Tóm lại là muốn bày tỏ rằng cô không thể vì anh mà hủy bỏ chuyến đi này.

"Anh có thể đưa em đi."

Dụ Từ Thu vẫn muốn từ chối: "Không cần đâu, bọn em đi xe khách cùng mọi người mà."

"Đừng cứng nhắc như vậy. Mục đích của các em là đến tận nơi giúp đỡ và trao tặng vật tư, đi cùng nhau chỉ là để tiện quản lý thôi. Một mình em tách ra đi riêng thực chất không ảnh hưởng gì đến họ, miễn là chúng ta đến địa điểm tập kết đúng giờ là được."

Dụ Từ Thu vẫn không tình nguyện lắm, thực ra cô muốn đi cùng mọi người hơn.

Nhưng những gì Giang Tư Trừng đã quyết thì rất khó thay đổi, nhất là khi họ gặp nhau không thường xuyên, chỉ khi nào anh rảnh mới có thể gặp mặt.

Bản thân Dụ Từ Thu lúc rảnh rỗi cũng sẽ không chủ động tìm anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!