Nghe lời cầu xin của cô, Giang Tư Trừng tùy ý nhặt một mẩu giấy.
Cậu lướt qua nội dung, đáy mắt lóe lên một tia trêu đùa.
Nghĩ đến những lời lẽ th* t*c này đều là để chửi mình, da mặt Dụ Vãn Linh mỏng nên cảm thấy hơi xấu hổ.
"Nếu là tôi, tôi sẽ trực tiếp lôi người viết giấy ra đối chất."
"Nhưng..." Dụ Vãn Linh lộ vẻ khó xử, "Tôi không làm được. Chỉ có quản lý thư viện mới có quyền kiểm tra từng cuốn sách được trả lại. Tôi không phải quản lý nên chẳng làm được gì, đến cả người viết mấy mẩu giấy này là ai cũng không tìm ra..."
Giang Tư Trừng ném mẩu giấy lại lên bàn, chậm rãi nói: "Thư viện cần tình nguyện viên quản lý sách, thường là do hội học sinh cử người. Theo lý mà nói, cô không phải thành viên hội học sinh, không đủ tư cách ứng tuyển..."
Nói đến đây, cậu đổi giọng, "Nhưng tôi có thể nói với chủ tịch hội, xin đặc cách cho cô làm quản lý thư viện một tuần. Khi đó, cô có thể phụ trách thu nhận sách trả lại."
Dụ Vãn Linh bất ngờ, mắt lập tức sáng lên.
Cô không tin nổi, thốt lên: "Thật sao?!" Thấy ánh mắt khẳng định của cậu, cô chân thành cảm ơn liên tục, đầy biết ơn: "Cảm ơn cậu đã giúp tôi! Thật ngại quá, làm phiền cậu đi nói với chủ tịch hội học sinh..."
Không biết có phải ảo giác không, cô cảm thấy ánh mắt Giang Tư Trừng nhìn mình lúc này chợt mang chút khinh miệt.
"Không cần cảm ơn nhiều thế đâu. Chẳng ai muốn l*m t*nh nguyện viên này cả, chỉ có cô là xăng xái đòi làm."
"Không phải tôi xăng xái." Dụ Vãn Linh nghiêm túc phủ nhận, "Là vì tôi không còn cách nào khác. Tôi phải tìm ra người viết giấy."
Giang Tư Trừng không quan tâm lý do của cô, thần sắc có chút mất kiên nhẫn, để lại một câu: "Xong việc tôi sẽ nhắn cho cô qua WeChat." Rồi rời đi.Việc l*m t*nh nguyện viên nhanh chóng được quyết định.
Khi thực sự trở thành tình nguyện viên, cô mới hiểu tại sao chẳng ai muốn làm.
Vì phải dành thời gian sau giờ học để hỗ trợ.
Hơn nữa, công việc ở thư viện khá nhiều: dọn dẹp vệ sinh, hỗ trợ giáo viên sắp xếp sách, v.v. Thư viện chỉ có một giáo viên hậu cần quản lý, Dụ Vãn Linh vừa đến, giáo viên này như có thêm người phụ việc, giao cho cô không ít việc lặt vặt.
l*m t*nh nguyện viên đồng nghĩa mất đi nhiều thời gian nghỉ ngơi. Nghĩ rằng chỉ làm một tuần, Dụ Vãn Linh cảm thấy cũng không quá khó chịu.
Thời gian có hạn nên cô phải tranh thủ bắt được càng nhiều người chơi khăm càng tốt. Mỗi cuốn sách được trả, cô đều kiểm tra ngay trước mặt người trả.
Ngay ngày đầu tiên, cô đã tóm được vài người.
Mấy học sinh này vào thư viện mới biết Dụ Vãn Linh l*m t*nh nguyện viên, nhưng sách đã đặt lên quầy, muốn trốn cũng không được.
Dụ Vãn Linh cầm mẩu giấy giơ trước mặt họ, nghiêm giọng yêu cầu xin lỗi.
Bị bắt quả tang, người cầm đầu, mỗi người phản ứng một kiểu.
Có kẻ mặt dày chối bay chối biến, cắn răng không nhận, có người mặt mỏng hơn, muốn hóa nhỏ chuyện, lí nhí xin lỗi rồi chuồn nhanh, có kẻ chẳng thèm để tâm, bị vạch trần cũng tỉnh bơ, thẳng thắn thừa nhận mình viết, rồi cà lơ phất phơ xin lỗi, còn trêu chọc bằng cách huýt sáo với cô.
Mấy ngày tiếp theo, sách trả lại không còn kẹp giấy nữa.
Cứ thế vài ngày trôi qua yên bình.
Thứ Sáu là ngày cuối Dụ Vãn Linh l*m t*nh nguyện viên.
Nhân lúc rảnh tay, cô ôm mấy chậu lục la đi tưới nước ở nhà vệ sinh công cộng.
Giáo viên hậu cần chắc hiếm khi chăm sóc mấy chậu lục la này. Loại cây dễ sống thế mà bị nuôi đến héo hon, cành lá như mì luộc, mềm oặt trên đất, ỉu xìu.
Dụ Vãn Linh không thích sự chết chóc, cô thích nhìn cây cối tràn đầy sức sống, nên quyết định trước khi đi sẽ chăm sóc chúng thật tốt.
Cô tỉ mỉ nhặt hết lá vàng, nhìn những chậu cây xanh mướt, tâm trạng cũng sáng sủa hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!