Chương 6: Thực hiện lời hứa, giúp tôi một lần

"Tôi không muốn thể hiện theo cách này." Dụ Vãn Linh vẫn từ chối.

Giang Tư Trừng khịt mũi cười, rồi lia ánh đèn về phía mặt cô. Ánh sáng chói làm cô lóa mắt, vừa rọi tới là cô né sang một bên.

"Đã là do cô bưng tới, thì cô phải ăn hết." Dường như cậu cố chấp với bát sủi cảo này, nhất định bắt cô ăn ngay bây giờ.

Dụ Vãn Linh chưa động đũa. Cô nhìn bát sủi cảo, lại nhìn cậu. Cả hai cứ thế găng với nhau.

Cô đang nghĩ. Phải tận dụng cơ hội này thế nào đây? Không thể cậu nói gì làm nấy, mẹ đã dặn, đừng phung phí bất cứ cơ hội nào.

"Tôi có thể khẳng định bát sủi cảo này không vấn đề. Nếu tôi chứng minh được là cậu đa nghi rồi oan cho tôi, cậu có xin lỗi không?"

Giọng Giang Tư Trừng không vui: "Cậu đang mặc cả với tôi à?"

"Đúng." Dụ Vãn Linh nhìn thẳng cậu. "Tôi không muốn ăn, là cậu ép tôi ăn, đương nhiên tôi muốn bồi thường gì đó."

Nói xong, tim cô đập như trống, nín thở chờ câu trả lời.

Giang Tư Trừng im một chốc, rồi bất ngờ gật đầu: "Nếu là tôi đổ oan cho cậu, tôi không xin lỗi. Nhưng tôi có thể giúp cậu một lần."

Ngoài dự liệu! Không ngờ cậu chủ động nói sẽ giúp một lần!

Dụ Vãn Linh cố kìm nén, giấu đi sự mừng rỡ.

Vì lời hứa ấy, cô chấp nhận thỏa hiệp, như vậy sẽ có thêm một cơ hội để lại gần cậu.

Cô ngồi bệt xuống, cúi đầu ăn. Mới nửa bát đã no căng, nửa còn lại là cô cắn răng nhét cho xong. Cô nén cơn buồn nôn, cố tỏ ra nhẹ nhàng mỉm cười: "Tôi ăn xong rồi. Mong cậu giữ lời."

"Tôi nói là làm."

Nghe câu xác nhận, Dụ Vãn Linh thấy chuyến này không uổng. Có chút thu hoạch rồi, cô cũng chẳng muốn nán lại, bụng thì no căng khó chịu, mà cả hai cũng chả có chủ đề gì chung. Cô vội kiếm cớ muộn rồi phải đi ngủ, lủi ngay.

Giang Tư Trừng vẫn ngồi nguyên, lặng lẽ nhìn theo bóng cô rời đi.

Dụ Vãn Linh bị tiếng mưa ngoài cửa sổ đánh thức. Cô với điện thoại, nheo mắt liếc giờ: 04:47.

Mưa nặng hạt đập bồm bộp lên lá chuối ngoài hiên, âm thanh lộp bộp khiến đầu óc cô bứt rứt. Cô quẳng điện thoại sang bên, bật dậy mặc đồ.

Từ ngày lên Nam Hoài học, cô đặc biệt ghét trời mưa, vì phải đi tàu điện ngầm, mà ga gần nhất cách ba cây số. Cô chỉ có thể đi bộ. Đi nhanh cũng phải nửa tiếng, gặp mưa thì còn lâu hơn, gió mưa hơi to là ướt như chuột.

Vừa rời khỏi nhà họ Giang được mấy bước, tiếng động cơ gấp gáp từ sau áp sát. Dụ Vãn Linh vội hạ thấp ô, né sang phải mấy bước, sợ bị tạt nước.

Hai chiếc xe chạy êm qua bên người cô. Từ dưới vành ô, cô thấp thoáng thấy chiếc Rolls

-Royce Phantom đi đầu, cô biết đó là xe Giang Tư Trừng ngồi. Để đảm bảo an toàn, mỗi lần cậu ra ngoài đều có hai xe tháp tùng, một xe chở cậu, một xe chở vệ sĩ bảo vệ dọc đường.

Nhìn hai chiếc xe xa dần, cô lại cúi xuống nhìn đôi ủng mưa lấm bẩn của mình, thở dài.

Đến lớp, Dụ Vãn Linh ngồi xuống thay giày thể dục, lớp trưởng đang giục mọi người đóng phí gửi xe đạp. Trong trường có khu để xe cho học sinh, nhưng mỗi học kỳ phải thu phí quản lý, đóng xong sẽ phát thẻ số chỗ, muốn dắt xe vào cổng phải trình thẻ.

Cô không đi xe nên mặc kệ, cúi người buộc dây giày. Thế mà có đứa tọc mạch vẫn cố ý réo: "Nữ dũng sĩ ơi! Đóng phí gửi xe kìa!"

Dụ Vãn Linh bình tĩnh buộc xong, ngẩng đầu nhìn thẳng bạn học đang giễu: "Làm ơn đừng gọi mình như vậy."

Hôm ấy, "đại nghiệp" chủ động chặn đường Giang Tư Trừng của cô đã lan khắp khối 12, và cô vì thế ẵm danh hiệu "nữ dũng sĩ". Bề ngoài nghe như khen cô ta gan, nhưng cô nghe ra là mỉa mai.

May mà cũng chỉ vài cái miệng lắm lời thích trêu, đa số bạn khác lười bận tâm mấy chuyện lặt vặt này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!