Tối hôm đó, kế hoạch học tập vẫn diễn ra như thường lệ. Giang Tư Trừng giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, trực tiếp vặn cửa bước vào phòng cô.
Dụ Vãn Linh không thèm nhìn anh, tập trung làm việc của mình.
Giang Tư Trừng cũng không nói gì, ngồi xuống, rất tùy tiện cầm một quyển sách bài tập lên, nhưng tiếng lật trang của anh nghe ra lại có vẻ rất bực bội, lật tới lật lui loạt xoạt.
Dụ Vãn Linh cũng cảm nhận được anh đang tức giận, nhưng cô không biết phải nói gì. Hơn nữa cô cảm thấy mình đâu có sai gì.
Thế là cô dứt khoát lấy tai nghe bluetooth ra nhét vào tai.
Cô càng tỏ ra không để ý tới, thì tiếng anh lật sách lại càng to, như thể cố ý làm ồn để chọc cô.
Dụ Vãn Linh không nhịn được nữa, dứt khoát tháo tai nghe xuống, thẳng thắn nói luôn: "Hôm nay tôi đúng là không thèm quan tâm tới cậu mà bỏ đi trước, nhưng tôi sẽ không xin lỗi đâu. Đầu cậu đâu phải do tôi đập, tôi cũng đâu kêu cậu đi đập đầu mình!"
Sau khi anh nói câu "em càng trốn tôi, tôi càng muốn phô trương", trong lòng cô có chút sợ hãi, nên không quan tâm đến vết thương của anh mà quay người bỏ đi luôn.
Cô thật sự không muốn trở thành tâm điểm của sự chú ý, vậy mà anh lại cứ cố tình đẩy cô ra giữa cơn bão. Lúc đó tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt như thiêu đốt. Khoảnh khắc đó đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, chẳng muốn quan tâm gì nữa, chỉ muốn thoát khỏi tầm mắt của tất cả mọi người.
Giang Tư Trừng vẫn không lên tiếng.
Dụ Vãn Linh cũng mất kiên nhẫn, liền đeo tai nghe lại, tiếp tục cho anh "ra rìa".
Đến lúc tắt đèn đi ngủ, Dụ Vãn Linh nghe thấy anh cứ trở mình mãi. Cô dùng chăn trùm kín tai nhưng vẫn nghe được động tĩnh của anh. Nghĩ tới vết thương ở bên mắt anh, cô lại không nhịn được mà mềm lòng, cảm thấy cứ mặc kệ anh mãi thế này cũng hơi vô tình quá. Do dự một hồi, cô vẫn thò đầu ra khỏi mép giường hỏi: "Không ngủ được à? Mắt còn đau không?"
Giang Tư Trừng không nói đau, cũng không nói không đau, chỉ bực dọc hất chăn ra, ngồi dậy nói: "Đổi giường!"
Trước đây mỗi khi anh xin đổi giường, giọng nói đều mang theo ý thăm dò. Nhưng lần này anh trực tiếp ra lệnh cho cô đổi giường.
Lần này, Dụ Vãn Linh không lập tức đồng ý.
Cô cuộn người trong chăn, không có ý định nhường giường.
"Trên người cậu vẫn còn ngứa à? Vậy thì về phòng mình ngủ đi."
Dụ Vãn Linh nói trong chăn nên cũng không nhìn thấy nét mặt của Giang Tư Trừng, chỉ nghe thấy một trận xào xạc, sau đó là tiếng bước chân dần tiến lại gần mép giường.
"Dụ Vãn Linh, đây là nhà em hay nhà tôi?"
Giọng anh hạ thấp, nhưng khí thế nói chuyện lại sắc bén đến đáng sợ, như đang cố dằn xuống cơn giận.
Không gian tối đen, chật hẹp.
Chàng trai cao lớn tiến từng bước áp sát, cô gái mảnh khảnh không nơi nương tựa.
Tất cả những điều đó như châm ngòi cho nỗi sợ hãi tận sâu trong tim người con gái, tầm nhìn mờ mịt càng khiến Dụ Vãn Linh thêm hoảng loạn. Cô căng thẳng ngồi bật dậy, phản xạ đầu tiên là đưa tay mò kính.
Kính của cô đặt ngay trên tủ đầu giường, chỉ cần đưa tay ra là lấy được...
Tay cô vừa đưa ra, Giang Tư Trừng đã nhanh hơn một bước, chính xác không sai lệch mà chạm vào chiếc kính, cầm lấy nhưng lại không có ý định đưa cho cô.
"Trả lời tôi mấy câu, tôi sẽ đưa cho em."
Dụ Vãn Linh không để lộ cảm xúc, âm thầm nhích người ra sau một chút, cố kéo giãn khoảng cách với anh.
"Em thấy tôi đối xử với người khác thế nào?"
Là một câu hỏi không đầu không đuôi, cực kỳ bất ngờ.
Khiến Dụ Vãn Linh nhất thời không theo kịp, nhưng cô vẫn nghiêm túc suy nghĩ một chút, định trả lời rồi lại ngập ngừng: "Có thể nói thật không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!