Chương 49: Em càng trốn, tôi càng phô trương

"Đúng rồi! Một ngày sao đủ được? Dĩ nhiên phải hai ngày chứ."

"Cô..." Giang Tư Trừng ngập ngừng một lúc khá lâu, cuối cùng miễn cưỡng nặn ra mấy chữ: "... Không thể không đi sao?"

Nghe thấy câu hỏi này, Dụ Vãn Linh kinh ngạc vô cùng, cảm thấy như đang nghe chuyện thần thoại! Nhưng nghĩ lại, cảm thấy tình thân trong nhà cậu vốn nhạt nhẽo, chắc họ chỉ đi tảo mộ cho có hình thức, nên cậu mới thấy mấy chuyện này chẳng quan trọng, đi hay không cũng thế.

Thế là cô kiên nhẫn giải thích: "Làm sao mà không đi được? Lễ Thanh Minh rất quan trọng mà, nhất định phải về quê tảo mộ. Hơn nữa... nhà tôi người 'mất' cũng nhiều, chỉ còn mỗi tôi là còn đi thăm mộ họ thôi."

Dụ Vãn Linh cảm thấy mình nói có lý có cớ, nghĩ bụng: Giải thích rõ ràng vậy rồi, chắc cậu ấy sẽ không phản bác nữa đâu nhỉ?

Quả nhiên Giang Tư Trừng lại không nói gì.

Nhưng cô vẫn thấy rõ đường viền cằm cậu căng chặt, hình như vẫn hơi khó chịu.

Dụ Vãn Linh cũng không để tâm lắm đến câu hỏi của cậu, càng không để ý vì sao lúc đó cậu không vui, chỉ mải vui vẻ chờ có điểm.

Bảng điểm đúng là có trước kỳ nghỉ Thanh Minh, cô nằm ở nhóm khá trong bảng xếp hạng của khối.

Dụ Vãn Linh rất vui, ngay cả chuyện "về quê" cô cũng không còn thấy ngán ngẩm nữa.

Thực ra cô luôn không thích về quê, vì ghét phong tục trọng nam khinh nữ ở đó, cũng không muốn gặp gia đình bác cả.

Cô chia sẻ tin vui này với Dụ Hương Tú, lông mày của mẹ cô cũng giãn ra đôi chút, trong kỳ nghỉ Thanh Minh cũng không hỏi han gì nhiều về chuyện giữa cô và Giang Tư Trừng, nhưng thỉnh thoảng vẫn dò hỏi đôi câu.

Hai ngày nghỉ Thanh Minh trôi qua rất nhanh, bận bịu suốt hai ngày, Dụ Vãn Linh và mẹ chỉ đón được chuyến xe trễ nhất.

Lúc về đến nhà họ Giang thì đã là đêm khuya, trước khi vào biệt thự, Dụ Vãn Linh còn cố ý ngẩng đầu nhìn lên, cả căn nhà tối om không có ánh đèn nào.

Cô rón rén về phòng, vừa mở cửa ra, do không có chút phòng bị nào nên suýt nữa bị dọa sợ.

Trong phòng không bật đèn lớn, chỉ có đèn bàn trên bàn học được mở ở mức sáng yếu nhất. Căn phòng lờ mờ ánh sáng, cậu đang ngồi đó, đối diện ánh đèn, nghe thấy tiếng cô vào nhưng không quay đầu lại.

Không ngờ cậu lại ở trong phòng cô, Dụ Vãn Linh thấy khá bất ngờ, nhưng giờ cô cũng mệt lắm rồi, không muốn nghĩ nhiều, chỉ muốn nhanh chóng tắm rửa rồi đi ngủ.

Vừa đặt hành lý xuống cô vừa lẩm bẩm: "Hôm nay ngồi xe mệt muốn chết, không đọc mấy thứ linh tinh với cậu đâu, lát nữa tôi ngủ luôn nhé, cậu cũng ngủ sớm một chút đi?"

Giang Tư Trừng ngồi ở bàn học, một tay chống đầu, một tay lật quyển sổ sai đề của cô một cách hờ hững, thuận miệng đáp một tiếng "ừm".

Nghe giọng cậu uể oải như thế, Dụ Vãn Linh nhạy bén nhận ra có gì đó không đúng, rốt cuộc cũng liếc nhìn cậu thêm vài cái.

Dưới ánh đèn mờ, cô thấy cậu luôn sụp mí mắt, trông có vẻ rất thiếu sức sống.

Dụ Vãn Linh nghĩ chắc là cậu buồn ngủ thôi, cũng không nghĩ ngợi nhiều, thu dọn quần áo rồi đi tắm. Tắm xong cũng chẳng hỏi cậu đã ngủ chưa, nằm lên giường là ngủ ngay lập tức.

Sáng hôm sau, Dụ Vãn Linh ngủ đủ giấc, tinh thần sảng khoái, cuối cùng mới thật sự để tâm đến Giang Tư Trừng một chút.

Cũng chính lúc này, cô phát hiện ra cậu rất khác thường.

Tinh thần Giang Tư Trừng trông vẫn rất kém.

Lúc ra xe đi học, vừa ngồi vào là ngủ gật, đến cổng trường, bác tài gọi mấy lần không tỉnh, vẫn là Dụ Vãn Linh phải đưa tay lay vài cái mới đánh thức được cậu.

Ngủ gật lúc đi học thì cũng bình thường thôi, dù sao tối qua cậu ngủ muộn thật. Nhưng đến chiều tan học cậu vẫn ngủ, tối giám sát cô học bài cũng phải cố gắng gượng tinh thần.

Dụ Vãn Linh thấy kỳ lạ, cậu chưa từng như vậy, không nhịn được hỏi mấy lần, nhưng cậu đều không nói nguyên do.

Đêm khuya cô dậy đi vệ sinh, lúc quay lại đi ngang qua chỗ cậu, bước đi rón rén, vậy mà trong bóng tối, Giang Tư Trừng đột nhiên lên tiếng: "Đi vệ sinh à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!