"Không có!" Dụ Vãn Linh tức tối phủ nhận: "Làm gì có ai yêu thầm tôi chứ, cậu ta chỉ là bạn học cũ của tôi thôi, lẽ nào nói một câu 'chúc ngủ ngon' cũng là yêu thầm người khác à?!"
Sự thật đúng là như vậy, cô và cậu bạn kia chỉ là bạn học bình thường, khung chat kia cũng chỉ là vài câu trò chuyện thông thường, chẳng nói được bao nhiêu, kết thúc bằng một câu "chúc ngủ ngon" mà thôi.
Hơn nữa lần cuối cùng bọn họ trò chuyện đã là nửa năm trước, từ khi cô đến Nam Hoài thì không còn liên lạc gì nữa.
Dụ Vãn Linh giả bộ tức giận, vừa nói vừa cất điện thoại, sau lưng vẫn còn đang toát mồ hôi lạnh.
Cậu đúng là tâm tư nhiều đến đáng sợ, thủ đoạn cũng tầng tầng lớp lớp, cô căn bản không đoán nổi cậu còn có thể giở trò gì.
Xem ra về sau làm gì cũng phải thận trọng hơn một chút rồi.
"Haizz... để tôi xem bản kế hoạch cậu làm giúp tôi nào..." Cô lật quyển sổ mà cậu mang đến, nhanh chóng chuyển đề tài.
Giang Tư Trừng nhìn cô đầy ẩn ý, đợi đến khi cô ngẩng đầu lên nhìn mình, cậu lại vội vàng quay đi, giả vờ nhìn chỗ khác.
"Nếu không phải là người yêu thầm cô, thì sao cô phải vội vàng giật điện thoại như thế?"
Dụ Vãn Linh ngẩn ra một lúc, trong lòng nghĩ: Cậu còn đang lăn tăn chuyện đó sao?
Cô liếc mắt nhìn cậu, mặt đầy khó hiểu: "Không phải cậu luôn nói lúc học không được phân tâm à? Hôm nay là cậu làm tôi phân tâm đấy nhé!"
Biểu cảm của Giang Tư Trừng lập tức trở nên có phần gượng gạo, cậu đóng sầm sách lại, ngữ khí có vẻ không vui: "Vậy hôm nay cô tự học đi!"
Tự học thì tự học, có gì to tát đâu chứ... cô thầm lẩm bẩm trong lòng.
Không biết đã đụng đến cậu ở điểm nào nữa, thật sự là rất khó hiểu, hơn nữa sao dạo này cậu lại hay hóng hớt vậy?
Đến giờ đi ngủ, Giang Tư Trừng vẫn ngủ lại trong phòng cô.
"Không phải cậu có hộp nhạc rồi sao?" Dụ Vãn Linh thấy lạ.
"Không muốn nghe cái đó nữa."
"Vậy à..."
Xong luôn, hộp nhạc coi như tặng không rồi.
Cô bất đắc dĩ tìm một quyển sách giáo khoa, định bụng đọc cho cậu nghe như mọi lần, lại bị cậu từ chối.
"Tôi cũng không muốn nghe bài khóa nữa, chán lắm rồi."
Dụ Vãn Linh không nghĩ nhiều, tưởng cậu không muốn nghe gì cả, bèn tắt đèn lên giường: "Vậy ngủ luôn nhé?"
Cô nghe thấy tiếng Giang Tư Trừng xoay người dưới sàn, có vẻ là quay mặt về phía cô, giọng nói vang lên rất rõ ràng.
"Tôi muốn nghe cô kể chuyện hồi trước."
Dụ Vãn Linh hơi bất ngờ, không ngờ yêu cầu trước khi ngủ của cậu lại lắm trò đến thế, còn phải thay đổi nội dung nữa, nhưng nghĩ đến việc cậu đúng là giúp cô rất nhiều trong chuyện học hành, cô cũng không so đo với cậu làm gì.
"Vậy cậu muốn nghe chuyện gì nào?"
Giang Tư Trừng trầm ngâm một lúc trong bóng tối, rồi nói: "Tùy cô."
"Ờ... vậy tôi cứ kể đại nhé."
Cậu không đáp lại.
Dụ Vãn Linh hiểu tính cậu, không trả lời nghĩa là ngầm đồng ý. Thế nên cô cũng không hỏi nữa, bắt đầu kể với cậu chuyện hồi nhỏ của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!