Dụ Vãn Linh bị tiếng nhạc của hộp nhạc làm tỉnh giấc.
Trong mơ vẫn luôn có âm thanh du dương trống rỗng, theo tiếng nhạc dần rõ ràng hơn, ý thức của cô cũng từ từ tỉnh táo lại.
Cô gắng mở mắt, chỉ thấy quầng sáng lờ mờ, dụi dụi mắt, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.
Dụ Vãn Linh chống người ngồi dậy, phát hiện Giang Tư Trừng đang ngồi ở đầu bên kia ghế sofa, hai tay nâng chiếc hộp nhạc cô tặng, lặng lẽ nhìn nhân vật nhỏ bên trong đang xoay vòng.
Cô ngủ mơ mơ màng màng, không biết bây giờ là ban ngày hay ban đêm, liền hỏi: "Tôi... sao lại ngủ ở đây rồi? Bây giờ mấy giờ rồi?"
Giang Tư Trừng vẫn dán chặt mắt vào hộp nhạc, trả lời cô: "Cô tự nhiên ngủ mất, gọi thế nào cũng không tỉnh."
Dụ Vãn Linh vẫn cảm thấy đầu óc nặng nề, chẳng muốn nghĩ gì.
Vừa xoa đầu vừa lẩm bẩm đi ra ngoài: "Vẫn nên đi tắm rồi ngủ sớm thôi, buồn ngủ quá..."
Ánh mắt Giang Tư Trừng ban đầu luôn dính lấy hộp nhạc, đến khi cô đứng dậy rời đi, cậu mới liếc sang bằng khóe mắt. Theo từng bước chân cô xa dần, cậu cuối cùng mở bàn tay ra, ngắm nghía một hồi rồi đưa lên mũi khẽ ngửi.
Trên tay vẫn còn vương mùi hương của cô.
–
Dụ Vãn Linh thề sau này sẽ không uống rượu linh tinh nữa, lúc uống thì chẳng thấy gì, nhưng hậu quả sau đó lại quá kinh khủng. Tối qua tắm xong là ngủ liền, ngủ rất sâu, đến mức sáng nay chuông báo thức cũng không đánh thức được, cuối cùng là bị Giang Tư Trừng gọi dậy.
Lúc bị cậu đánh thức, cả người cô vẫn ngơ ngác, nhìn tấm đệm lót dưới sàn, trong đầu nghĩ: Sao cậu lại chạy vào phòng mình ngủ rồi? Không biết vào lúc nào nữa.
Sau khi thức dậy đầu vẫn còn đau, ký ức tối qua lờ mờ, cả đoạn đường đến trường đều cố gắng nhớ xem mình có làm gì quá trớn không, nhưng ký ức chỉ dừng lại ở đoạn cậu đàn nhạc pop cho cô nghe.
Cô nghĩ một chút, cảm thấy vẫn nên hỏi cho chắc.
"Ừm... tối qua hình như tôi uống hơi nhiều đúng không? Tôi... không có phát rồ lên chứ?"
Giang Tư Trừng liếc cô một cái, ánh mắt lành lạnh, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cô còn nhớ được bao nhiêu?"
Nếu cậu trả lời thẳng thì còn đỡ, cái kiểu hỏi ngược thế này lại càng làm người ta thấp thỏm hơn.
Cô căng thẳng nhớ lại tình cảnh đêm qua, vừa nghĩ vừa nói: "Tôi nhớ là tôi tặng hộp nhạc cho cậu, cậu không nhận, sau đó tôi ngồi trên sofa, cậu nói muốn đàn cho tôi nghe, hình như tụi mình còn nói chuyện một lúc, nhưng tôi không nhớ rõ đã nói gì, về sau thì tôi không còn ấn tượng gì nữa, chỉ nhớ lúc tỉnh dậy thấy cậu đang cầm hộp nhạc, tôi còn chẳng nhớ mình đưa cho cậu lúc nào, không phải cậu không nhận sao?"
Nghe cô kể lại, cơ thể Giang Tư Trừng thả lỏng đi rất nhiều, cậu thu lại ánh mắt, chống cùi chỏ lên cửa kính xe, nhìn ra cảnh vật bên đường, nói: "Cô không nhớ sai đâu, là lúc tôi đang đàn thì cô ngủ thiếp đi. Yên tâm đi, cô không phát rồ gì hết."
Dụ Vãn Linh thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy may vì tửu phẩm của mình vẫn ổn: "Ồ... vậy tôi không có nói lung tung gì chứ?"
Cô cảm thấy mình lúc đó giống như đã lảm nhảm rất nhiều.
Không biết là nhớ lại chuyện gì, Giang Tư Trừng rõ ràng khựng lại một chút, nhưng miệng vẫn nhanh chóng trả lời: "Không có."
Nói xong, cậu lại dừng một nhịp, mắt vẫn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nhấn mạnh lại: "Cô ngủ rất say, không nói gì cả."
Dụ Vãn Linh sững người một lúc, âm thầm nghi hoặc. Cô có hỏi cậu là mình có nói mớ không đâu, cô hỏi là trước khi ngủ hai người đã nói chuyện gì cơ mà.
Thôi kệ, cậu nói không có thì là không có đi.
Cô quyết định không truy cứu nữa.
–
Vì đã quyết định buổi tối không làm phiền cậu nữa, nên đêm nay Dụ Vãn Linh không sang phòng Giang Tư Trừng.
Nhưng cô không ngờ là cậu lại tự mình tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!