Dụ Vãn Linh vốn không bao giờ uống rượu, lại càng không hiểu gì về rượu nên hoàn toàn không có khái niệm gì về độ cồn.
Nhưng thấy Giang Tư Trừng ngăn lại, cô cũng đại khái hiểu được chắc là độ cồn quá cao, không hợp để mình uống.
Cô hơi ngượng ngùng rụt tay lại, để mặc cho cậu lấy ly rượu đi.
"Cho cô ấy một ly nước cam."
Giang Tư Trừng đẩy ly nước cam đến trước mặt cô, đồng thời cũng cúi đầu nhìn cô.
Bình thường cô chẳng mấy khi để ý đến tóc tai, đi học thì buộc đuôi ngựa, tắm xong thì cứ xõa ra hoặc buộc bừa lên.
Hôm nay hiếm khi lại chăm chút, mái tóc dài xoăn nhẹ bồng bềnh buông xõa trên vai, những lọn tóc uốn cong càng tôn lên vẻ yêu kiều của gương mặt.
Giang Tư Trừng dời mắt khỏi mặt cô, nhìn lơ đãng về một hướng khác, giọng thản nhiên nhắc: "Đừng uống nữa. Mặt cô đỏ hết rồi kìa."
"Hả? Uống đỏ cả mặt rồi hả?" Dụ Vãn Linh kinh ngạc dùng hai tay ôm mặt, cảm nhận nhiệt độ gò má mình: "Hình như có hơi nóng thật... nhưng tôi không thấy say đâu, tôi vẫn tỉnh táo mà!"
"Dù sao cũng đừng uống bậy uống bạ nữa. Nếu thấy chán thì về phòng trước đi." Nói đến đây, cậu cúi đầu, hạ giọng dặn: "Ở đây có nhiều người phức tạp, đừng bắt chuyện lung tung. Có ai tới nói thì đáp một câu rồi đi luôn."
"Ồ... tôi biết rồi." Dụ Vãn Linh gật đầu tỏ ý đã hiểu, thấy cậu xoay người định đi, cô bỗng nhớ ra còn chuyện muốn hỏi, liền gọi nhỏ giữ cậu lại: "Kết thúc rồi cậu có ra ngoài không?"
"Không ra."
"Vậy... kết thúc rồi tôi sẽ đến tìm cậu."
Quà sinh nhật cô vẫn chưa đưa, mà chuyện cô muốn nói cũng cần phải nói lúc tặng quà mới được.
Hiện giờ khách khứa đông như vậy, cậu lại bận tiếp đãi, rõ ràng không phải thời điểm thích hợp để tặng quà.
Dụ Vãn Linh âm thầm tính toán, phải tìm một cơ hội riêng tư mới được.....
Dụ Vãn Linh vẫn thấy mình chưa say nên nán lại đến khi tiệc kết thúc.
Thấy khách khứa dần dần ra về, cô lập tức lên phòng lấy quà, nhưng sợ vẫn còn người chưa đi hết nên lại ngồi đợi thêm trong phòng.
Ngồi hơn hai mươi phút, cô nhắn tin hỏi Giang Tư Trừng đang ở đâu.
Có lẽ đang rảnh, nên cậu trả lời rất nhanh: [Ở tầng một.]
Dụ Vãn Linh lại hỏi: [Ba cậu có ở đó không? Giờ tôi qua tìm cậu có tiện không?]
[Tiện. Chỉ có tôi ở đây thôi. Ba tôi ra ngoài rồi, tối nay không về nhà.]
[Vậy tôi qua liền nha.]
Khi Dụ Vãn Linh xuống tầng một, khách khứa đã giải tán, cả đại sảnh trống trơn, chỉ còn một mình cậu ngồi trên sofa.
Cô bước đến, lúc đi ngang qua cây đàn dương cầm thì không kìm được tò mò hỏi: "Cậu học nhiều thứ từ nhỏ hả? Hôm nay mới biết cậu còn biết đánh đàn, chắc không chỉ mỗi piano đâu nhỉ?"
Cô biết những gia đình giàu có như nhà cậu thì văn hóa, nghệ thuật, thể thao... đều được bồi dưỡng từ nhỏ, không thiếu món nào.
Chỉ là ngày thường quen nhìn cậu học các môn văn hóa, chưa bao giờ nghĩ đến dáng vẻ cậu khi chơi nghệ thuật.
Giang Tư Trừng có vẻ không thích nói đến chuyện này, trong mắt thoáng qua một tia khó chịu: "Chuyện nhạt nhẽo thế sau này đừng nhắc nữa."
Cạu quay mặt đi, giọng nói mang theo chút bực bội đè nén: "Mười tám tuổi rồi mà còn bị bắt lên biểu diễn giữa đám đông, thật nực cười."
Nghe cậu phàn nàn, Dụ Vãn Linh không nhịn được bật cười, mím môi nhịn cười không thành tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!