Chương 45: Sinh nhật này, cậu muốn gì?

"Không có ý gì khác đâu..." Dụ Vãn Linh vội vàng giải thích: "Chúng ta cứ đi chung như vậy rất dễ khiến người ta hiểu lầm."

"Hiểu lầm à?" Khóe môi Giang Tư Trừng cong lên nụ cười giễu cợt.

Cậu quay người đi lên, từng bước một áp sát cô, ban đầu hai người còn lệch độ cao, sau là ngang bằng, cuối cùng cậu hoàn toàn bao phủ cô.

Dụ Vãn Linh cúi đầu, lưng áp chặt vào tường, nói nhỏ: "Nhiều người bàn tán về chúng ta, tôi nghĩ ở trường mình nên tránh né một chút thì hơn."

"Tôi không để tâm đến mấy lời đàm tiếu đó. Ngược lại là cô... cô sợ cái gì? Cô đang sợ điều gì?"

Trước sự chất vấn liên tiếp của cậu, Dụ Vãn Linh không muốn trả lời. Vì cô cảm thấy dù có giải thích cũng không xuôi. Cậu thì tất nhiên chẳng cần phải sợ, đâu có ai dám nói xấu cậu, càng chẳng ai dám động vào cậu.

Tầng dưới cầu thang vang lên tiếng bước chân lộn xộn, Dụ Vãn Linh vội vàng lấy cớ "có người đến" rồi hấp tấp chạy đi.

Không biết Giang Tư Trừng ở phía sau mang nét mặt gì, mà cô cũng chẳng muốn quan tâm.

Tan học buổi tối, Dụ Vãn Linh và Lâm Tiểu Lê cùng rời lớp, mới đi được vài bước, Lâm Tiểu Lê kéo tay áo cô, ra hiệu bằng ánh mắt: "Cậu ấy đang ở đằng trước kìa."

"Đúng là ngày nào cậu ấy cũng đợi cậu đó nha..." Lâm Tiểu Lê hạ thấp giọng: "Hai người đang quen nhau rồi đúng không?"

"Không có! Thật sự không có!" Dụ Vãn Linh kích động phủ nhận, cứ mỗi lần đề cập đến chuyện này là cô lại không kìm được cảm xúc: "Tớ với cậu ta á? Sao có thể chứ!"

Có lẽ vì âm lượng hơi lớn, ánh mắt của Giang Tư Trừng lập tức đè ép về phía họ. Dụ Vãn Linh nhanh chóng im bặt, Lâm Tiểu Lê thì nhanh chân chuồn lẹ: "Ừm... tớ về trước đây, bye bye!"

Lâm Tiểu Lê bỏ chạy, Dụ Vãn Linh đành lặng lẽ đi đến cạnh cậu.

Cô vô thức xoắn xoắn gấu áo, không chắc cuộc đối thoại vừa rồi có bị cậu nghe thấy không. Sự lúng túng ấy khiến cô bất an, bèn chủ động chuyển sang đề tài khác: "Sinh nhật cậu muốn quà gì?"

Vì vừa tan học nên cả tòa nhà toàn là tiếng bước chân và tiếng ồn ào, rất náo nhiệt. Dụ Vãn Linh lại nói nhỏ, nên giọng cô nhanh chóng bị âm thanh xung quanh nhấn chìm.

Giang Tư Trừng không nghe rõ, nhíu mày hỏi lại: "Gì cơ?"

Dụ Vãn Linh nhìn quanh trái phải, phát hiện xung quanh toàn người, cảm thấy nói gì cũng dễ bị nghe thấy, nên chỉ làm khẩu hình miệng với cậu: "Chút nữa nói!"

Ra khỏi tòa nhà đông đúc, đi đến sân thể dục trống trải, Dụ Vãn Linh lại hỏi lần nữa: "Sinh nhật cậu muốn quà gì?"

Hai người vẫn còn giữ một khoảng cách, lời cô như không lọt được vào tai cậu. Giang Tư Trừng nghiêng đầu liếc cô, giọng nhàn nhạt: "Nghe không rõ, muốn nói thì lại gần chút."

Dụ Vãn Linh thấy khó hiểu. Khoảng cách thế này mà cũng nghe không rõ sao?

Dù bây giờ hai người ngày nào cũng đi chung, nhưng cô vẫn luôn nhớ cậu không thích người khác lại gần quá. Trước kia cậu còn cố ý dặn là phải giữ khoảng cách nửa mét.

Cho nên dù là đi bên nhau, cô cũng luôn thận trọng giữ khoảng cách thích hợp.

Cô vẫn luôn rất tự giác tuân thủ quy định này, không dám tùy tiện lại gần cậu.

Mà giờ cậu lại chủ động yêu cầu như thế...

Cô ngoan ngoãn bước gần lại chút.

Giang Tư Trừng đột nhiên dừng bước, Dụ Vãn Linh đang cúi đầu bước đi không kịp dừng lại, suýt nữa đâm sầm vào cậu. Cô ngẩng đầu nghi hoặc: "Cậu làm gì vậy?"

"Đừng núp sau lưng, đi gần chút."

Rõ ràng là cậu ghét người ta lại gần còn gì... Dụ Vãn Linh lầm bầm trong bụng, rồi bước đến bên phải cậu, hỏi lại đên lần thứ ba: "Tôi hỏi cậu là sinh nhật cậu muốn gì?"

"Không muốn gì cả."

Hai người đã đứng rất gần nhau, cậu liền đáp rất nhanh, còn nhấn mạnh: "Đừng tặng, rẻ quá thì tôi không thèm, còn thứ tôi thiếu thì cô cũng chẳng mua nổi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!