Chương 44: Thật sự có thể yên tâm với cậu sao?

Dụ Vãn Linh biết tư tưởng của mình và cậu không giống nhau, dứt khoát từ bỏ phản bác, chỉ cười gượng một cái.

Không khí đột nhiên yên tĩnh lại, hai người đứng đối diện nhau không biết nên nói gì, im lặng một lúc lâu, vẫn là Giang Tư Trừng mở miệng phá tan cục diện bế tắc.

"Tối nay cô còn học không?"

"... Học."

Hai người cùng ngồi xuống trước bàn học, hương thơm trên người Giang Tư Trừng lại lần nữa chui vào mũi cô.

Cô lén liếc qua một cái, phát hiện cậu đã xắn tay áo lên, da thịt lộ ra càng nhiều, mùi hương trên người lại càng rõ.

Ánh mắt lén liếc của cô rất nhanh đã bị bắt tại trận.

Cậu nhàn nhạt liếc cô một cái: "Không phải nói là học sao? Sao lại cứ mất tập trung thế?"

Dụ Vãn Linh có hơi ngại ngùng, nhưng vẫn nói thật: "Cậu thơm thật đó."

Giang Tư Trừng thật sự không ngờ sẽ nghe được câu như vậy từ miệng cô, lập tức sững người.

Cậu đưa tay vò lấy sợi tóc đang nửa khô, vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Thơm đến vậy à?"

"Thơm chứ!" Ánh mắt cô quét thẳng lên da thịt cậu.

Giang Tư Trừng hình như không quen bị người ta nhìn thẳng một cách trắng trợn như vậy, bởi vì cô phát hiện khi ánh mắt mình rơi trên người cậu, cậu hơi nhíu mày, không một tiếng động mà rút tay về sau một chút.

Thế là cô vội dời mắt đi chỗ khác, vừa dời vừa giải thích: "Chỉ là mùi rất đậm, mà lưu hương cũng lâu nữa, cậu tắm xong lâu vậy rồi mà trên người vẫn còn thơm như xịt nước hoa."

"Tôi ngửi quen rồi nên không có cảm giác gì."

"Là sữa tắm hiệu gì vậy?" Dụ Vãn Linh truy hỏi.

Giang Tư Trừng nói tên thương hiệu ra.

Dụ Vãn Linh cúi đầu tra thử, giá tiền nhảy ra trên màn hình khiến mắt cô lập tức trừng to, một chai nhỏ xíu mà tận hơn mười nghìn tệ?!

Cô không nhịn được hít ngược một hơi khí lạnh: "Đắt quá vậy trời!"

Ý định muốn mua cùng loại lập tức tiêu tan, cô đâu có mua nổi, một chai bằng mấy tháng tiền ăn của cô rồi!

Biết được giá tiền rồi cô cũng thấy thơm hay không thơm đã chẳng còn quan trọng nữa.

Hôm nay cãi nhau với Dụ Hương Tú rất lâu, trong lòng Dụ Vãn Linh vẫn luôn không dễ chịu, cứ thi thoảng lại nhớ đến đoạn đối thoại cãi cọ đó, đến lúc đọc sách cho Giang Tư Trừng trước khi ngủ cũng không tập trung nổi, ánh mắt quét qua chữ toàn bộ theo kiểu máy móc, ngay cả từ đơn giản nhất cũng đọc sai.

Giang Tư Trừng nghe đến mất kiên nhẫn, nói: "Tắt đèn đi, tôi thấy hôm nay cô không có tâm trạng."

Dụ Vãn Linh khép sách lại, nhẹ nhàng đặt sang bên. Cô tắt đèn bàn, rón rén quay lại nằm xuống ghế sofa.

Đã vào phòng cậu thì cơ bản sẽ ngủ lại sofa, vì cô thật sự không muốn mò mẫm quay về phòng mình trong bóng tối. Biệt thự rộng như vậy, lại chẳng có ai, âm u lạnh lẽo, khiến cô cứ thấy ớn lạnh trong lòng.

May mà cái sofa này vừa rộng vừa mềm, nằm ngủ cũng khá thoải mái, nhưng cô vẫn hy vọng có thể ngủ trong phòng mình hơn.

Quả nhiên ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó của mình.

Nghĩ tới đây, cô khẽ thở dài một tiếng không dễ nhận ra.

Không buồn ngủ cũng không có gì làm, cô chỉ có thể nhìn chằm chằm vào rèm cửa, bất giác lại nghĩ tới tiếng quát của mẹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!