Chương 43: Thật ra cô vẫn chưa đủ thất đức

Dụ Vãn Linh không nói gì, nhấc chân bước vào.

Giang Tư Trừng đưa cô đến nhà thầy, dặn: "Tan học rồi tôi sẽ đến đón cô."

"Không cần, không cần đâu." Dụ Vãn Linh vội vàng từ chối: "Học xong tôi tự về được."

Giang Tư Trừng không nói đồng ý cũng chẳng nói không, chỉ giục: "Vào đi."

Mới đầu vào học, Dụ Vãn Linh thấy hơi gò bó. Nhưng may là không ai hỏi han hay chú ý đến cô, dù là thầy Cung hay những học sinh khác đang học thêm, ai nấy đều không để tâm mấy, điều đó khiến cô an lòng hơn, bắt đầu tập trung nghe giảng.

Tan buổi học thêm, Dụ Vãn Linh cứ tưởng Giang Tư Trừng đã đi rồi, định tự mình tìm đường ra ga tàu điện ngầm. Không ngờ vừa ra khỏi cổng khu chung cư đã thấy xe cậu đậu ngay trước mặt.

Cô im lặng lên xe, cầm điện thoại, nhìn tin nhắn Dụ Hương Tú vừa gửi đến, trong lòng lưỡng lự không biết nên nói sao cho mẹ nguôi giận.

Giang Tư Trừng liếc qua màn hình điện thoại, thấy tin nhắn mới nhất của Dụ Hương Tú: "Tan học chưa? Tan rồi thì gọi điện cho mẹ."

Cậu hỏi: "Sao không gọi cho dì Dụ?"

"Tôi vẫn chưa nghĩ ra nên nói thế nào."

"Vậy để tôi cùng đi nói?"

"Đừng! Ngàn lần đừng." Dụ Vãn Linh lập tức bác bỏ: "Bà mà thấy cậu, chắc chắn sẽ càng tức hơn. Tôi tự nói với bà là được. Bây giờ bà đang ở căn nhà thuê mới, cậu đưa tôi qua đó được không?"

"Ừ."

Đến nơi, Dụ Vãn Linh xuống xe, Giang Tư Trừng lại hỏi lần nữa: "Cô chắc là xử lý được chứ? Thật sự không cần tôi giúp sao?"

"Thật sự không cần."

Cô hiểu cậu mà đi theo chỉ khiến tình hình tệ hơn, chẳng may chọc mẹ bùng nổ cảm xúc thì càng khó cứu vãn.

Cô một mình đi gặp Dụ Hương Tú. Giang Tư Trừng ngồi trong xe đợi, đợi suốt một tiếng rưỡi Dụ Vãn Linh mới ra.

Khi cô xuất hiện, tóc đã xõa xuống vai.

Cậu nhớ rõ lúc cô xuống xe tóc vẫn buộc đuôi ngựa.

Hai tay cô cắm trong túi áo, đầu cúi thấp, đi rất chậm, đoạn đường ngắn vậy mà bị cô lê bước mãi mới lên xe.

Cô cúi đầu ngồi vào ghế, mái tóc dài che gần hết mặt, đóng cửa xe xong cũng không quay lại, chỉ nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ.

Hiển nhiên cuộc nói chuyện với Dụ Hương Tú không hề suôn sẻ.

"Khóc rồi à?" Giang Tư Trừng hỏi.

Dụ Vãn Linh không lên tiếng, quay lưng lại khẽ lắc đầu.

Ngoài kia đèn phố vừa sáng lên, xe cộ như nước chảy, dòng người nhộn nhịp.

Nhìn ánh sáng lấp loáng ngoài cửa sổ, Dụ Vãn Linh lặng lẽ lau giọt nước mắt nơi khóe mắt.

Cô không chủ động nói, cậu cũng không chủ động hỏi. Hai người cứ vậy im lặng suốt cả quãng đường.

Tối hôm đó, Dụ Vãn Linh cầm điện thoại gõ cửa phòng cậu.

Trước đó Giang Tư Trừng đã đặc biệt dặn cô mang điện thoại qua, nhưng không nói rõ lý do.

Cô gõ cửa mãi không ai đáp, gọi điện cũng không ai bắt, đành ngồi đợi ngoài hành lang. Mãi đến hơn mười phút sau, cửa mới mở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!