Dụ Vãn Linh mím chặt môi.
Cô không muốn thừa nhận mình đã "trở nên hư hỏng", nhưng sự thật đúng là như vậy. Cô bắt đầu vì lợi ích cá nhân mà nói dối, thậm chí còn muốn dùng cách luồn lách để nâng cao thành tích học tập.
Nhưng rồi cô lại nghĩ: Cậu rõ ràng biết cô đang lừa mình, cũng biết mục đích của cô là gì, vậy tại sao không đuổi cô đi, mà ngược lại còn cho cô thêm cơ hội?
"Vì sao cậu lại bằng lòng nhường suất học đó cho tôi? Tháng Mười Hai cậu đã xác định được tuyển thẳng, cậu hoàn toàn có thể dành suất này cho người có giá trị lợi dụng hơn, tại sao lại là tôi?"
"Trong mắt cô, chuyện này rất quý giá à?" Giọng cậu nhàn nhạt, không nghe ra cảm xúc gì, nhưng lại mang theo một luồng khí lạnh xuyên thấu.
Cậu dừng một chút, ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh nhưng đầy áp lực quét qua người cô: "Tôi không cần phải dùng trao đổi để lấy được thứ mình muốn."
Dụ Vãn Linh nghĩ một chút, đúng là vậy. Cậu không thiếu gì cả, cái gì cũng có, điểm khởi đầu của cậu có thể đã là cái đích mà người khác phấn đấu cả đời cũng chưa chắc với tới. Cậu còn cần dùng những thứ này để đổi lấy tài nguyên sao?
Đúng là cô đã quá ngây thơ, nghĩ rằng cơ hội này đối với ai cũng đều quý giá và đáng trân trọng.
Cô lại hỏi: "Vậy cậu đưa cho tôi, rốt cuộc muốn tôi làm gì? Tôi biết cậu không thể nào cho không được."
Giang Tư Trừng nhìn cô, ánh mắt dần trầm xuống: "Tôi muốn cô tiếp tục ở lại."
Lại ở lại?! Chuyện này sao có thể!
Dụ Vãn Linh lập tức từ chối: "Vậy thì thôi đi! Mẹ tôi sẽ không đồng ý đâu!"
Nghe thấy cô từ chối, Giang Tư Trừng cũng không bất ngờ, dường như đã đoán trước kết quả.
"Bà ấy đương nhiên sẽ không đồng ý. Con gái ruột của mình chết rồi, còn đâu tâm trí mà quan tâm cô có thi đỗ đại học hay không?"
Cậu ngừng lại một chút như đang trình bày một sự thật hết sức bình thường: "Cô cứ khăng khăng nghe lời bà ấy thì được cái gì?"
Nói rồi, ánh mắt cậu đột nhiên trở lại, lạnh lùng rơi lên người cô: "Phục tùng bà ấy có thể thay đổi được gì?"
Ba câu hỏi liên tiếp như đánh thẳng vào điểm yếu của cô, khiến Dụ Vãn Linh không cách nào trả lời được.
Giọng cậu vẫn đều đều như đang nói ra một chân lý hiển nhiên: "Cô học hành rất nghiêm túc nhưng chỉ dựa vào việc cắm đầu tự học thì sẽ không có đột phá lớn. Bởi vì năng lực bản thân cô đã giới hạn trình độ của cô rồi."
Cậu dừng một chút, tốc độ nói vẫn bình thản, nhưng lại mang theo lực ép không thể kháng cự: "Cô cần có thầy giỏi dẫn dắt, giúp cô avượt qua giới hạn."
Phân tích của cậu đúng là rất hợp lý, cũng đánh trúng nỗi lo trong lòng Dụ Vãn Linh.
Cô bắt đầu dao động, không nhịn được hỏi: "Vậy... học phí bao nhiêu? Chắc là đắt lắm nhỉ?"
Cậu đáp rất nhanh: "Học phí đã nộp từ lâu, tôi cũng không cần chút tiền ấy, không cần cô trả lại."
Đúng kiểu "bánh từ trên trời rơi xuống", nhưng càng dễ có được lại càng khiến cô bất an.
Dụ Vãn Linh chần chừ do dự, không dám đồng ý vội: "Hay là để tôi suy nghĩ đã, tôi cảm thấy vẫn nên nói trước với mẹ một tiếng..."
Cậu lạnh giọng cắt ngang: "Không có thời gian để em bàn bạc đâu. Bốn rưỡi chiều nay là tiết học đầu tiên, bây giờ đã là hai rưỡi rồi."
Dụ Vãn Linh trợn to mắt, không thể tin được: "Nhanh vậy ư?! Là hôm nay á?!"
Chuyện này rất bất thường, thần kinh cô lập tức căng lên, đầu óc cũng bắt đầu vận hành nhanh chóng.
Chẳng mấy chốc, cô đột nhiên ý thức được điều gì.
"Mấy hôm trước cậu đã hẹn tôi ăn bữa này, vậy mà lại không nói trước về chuyện học, nếu thật sự muốn nhường suất đó cho tôi thì sao không nói sớm vài ngày?!"
Cô càng gấp, cậu lại càng bình thản. Cậu liếc đồng hồ một cái, giọng hờ hững: "Cô không còn nhiều thời gian nữa, mau chóng đưa ra quyết định đi. Cô quyết xong tôi sẽ trực tiếp đưa cô đến lớp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!